Trò Chơi Đói Khát Cầu Sinh

Chương 293: 15 ngày cầu sinh 10




Đi được hơn một tiếng đồng hồ, lúc này trời cũng đã sáng hơn một chút
Cuối cùng Thẩm Tiêu cũng đến phòng khám, mượn ánh đèn mờ ảo, cô nhìn thấy phòng khám rất bừa bộn, hình như đã bị lục soát qua
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không biết có phải trong phòng khám không có thứ gì giá trị không, những viên thuốc, băng gạc rơi vãi trên sàn
Thẩm Tiêu nhét tất cả băng gạc mà cô nhìn thấy vào túi, nhưng túi không chứa hết, vì vậy cô buộc quần áo bên trên với cạp quần, sau đó nhét mấy thứ vào trong lòng
Hầu hết Thẩm Tiêu không biết tên của những viên thuốc và loại thuốc này, lúc này dựa vào trí nhớ mơ hồ tìm đồ thì cũng không tiện, cô dứt khoát cầm lấy tất cả những lọ thuốc mà có thể mang theo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngoài những thứ này, cô còn tìm thấy một chiếc nhíp, một con dao mổ và một que đè lưỡi
Sau khi lấy hết những thứ này, cô lại đến căn phòng bị sập một nửa ở phía sau, xem thử có thứ gì ăn không
Thế nhưng đáng tiếc là, căn phòng phía sau trống rỗng, cô chỉ tìm thấy nửa cây nến và một hộp diêm, sau khi xác định không có gì để lấy nữa thì Thẩm Tiêu cầm lấy đồ chuẩn bị rút khỏi
Lúc vừa chui ra khỏi căn phòng nhỏ bị sập một nửa ở phía sau, cô không ngờ lại gặp một người đang từ bên ngoài đi vào
Người đến có mái tóc vàng, đôi mắt xanh, trong bộ quân phục màu xanh lá cây đậm
Đồng tử của Thẩm Tiêu co rút lại, và nhịp tim của cô gần như ngừng lại
Mấy ngày nay cô nhìn thấy bộ quân phục này rất nhiều lần, thay vì nói quân phục thì bộ da này giống như áo khoác của ác quỷ hơn
Người đến dường như cũng không ngờ sẽ gặp một dân tị nạn sống ở đây, trên mặt anh ta thoáng qua vẻ ngạc nhiên, anh ta đưa hai tay lên, làm động tác đầu hàng
Anh ta còn nói câu gì đó, nhưng tiếc là Thẩm Tiêu không hiểu
Cô nhìn anh ta với vẻ mặt đầy phòng bị, trong đầu nhanh chóng nghĩ đến việc liệu cô có thể giết anh ta bằng con dao nhỏ vừa tìm được không, sau đó nhanh chóng tẩu thoát khỏi đây
Thế nhưng lúc này người đó lại chủ động từ từ lùi ra sau, lúc lùi đến cửa phòng khám, anh ta như nhớ ra gì đó, lấy từ trong túi ra một thứ gì đó và ném tới trước mặt Thẩm Tiêu, sau đó không thèm quay đầu lại mà đi ra khỏi phòng khám
Thẩm Tiêu biết thứ đồ bị ném dưới đất là gì, đó là một miếng chocolate lớn chưa mở
Hôm qua lúc cô tìm đồ ăn thì tìm được nửa miếng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vốn dĩ chỉ muốn nhanh chóng rời đi, nhưng sau đó không biết ma xui quỷ khiến kiểu gì mà cô nhặt miếng chocolate đó lên, sau đó mang đồ đạc rời khỏi phòng khám
Trên đường quay về, hình như cô nghe thấy một tiếng kêu kì lạ
Cô không biết đằng sau xảy ra chuyện gì, cô chỉ có thể nhanh chóng đi về trong bóng tối
Dường như cô gặp một chút may mắn, tất nhiên có thể là tiếng kêu kì lạ kia đã thu hút những người binh sĩ đang tuần tra gần đó, nên cô có thể thuận lợi đi về
Lên lầu, trèo tường, bên ngoài trời đã hửng sáng khiến Thẩm Tiêu nhìn rõ vết máu trên người Chử Đình
Anh trúng đạn rồi
Vị trí ở trên lưng, may mà có chút nghiêng, không trúng vào tim
Nhưng bởi vì mất quá nhiều máu, sắc mặt anh tái mét, hô hấp cũng rất yếu
“Chử Đình?” Thẩm Tiêu cúi người xuống, sốt ruột nói: “Tôi tìm thuốc về rồi, anh xem thử có thể dùng được cái nào
Chử Đình?”
Có lẽ cảm nhận được tiếng gọi của cô, Chử Đình miễn cưỡng mở mắt
Thẩm Tiêu vội vàng đưa từng loại thuốc cho anh xem, Chử Đình không còn sức lực để nói, chỉ có thể chớp chớp mắt khi nhìn thấy đúng loại thuốc
Giữa đống thuốc, cuối cùng Thẩm Tiêu cũng chọn được hai lọ thuốc dạng lỏng và một lọ dạng bột
Đầu tiên cô xé quần áo trên lưng dính máu thịt của Chử Đình, sau đó bắt đầu dùng cồn để sát trùng vết thương cho anh, tiếp theo đó cô nhìn sắc trời, thấy thắp nến cũng không ảnh hưởng gì nên cô đốt nến tiếp, và dùng lửa làm nóng một con dao mổ nhỏ để lấy viên đạn trên lưng Chử Đình ra
Cô không hiểu những việc này, nhưng cô biết nếu không lấy viên đạn ra thì đến lúc đó sẽ gây ra bệnh uốn ván, tình hình của Chử Đình sẽ càng nghiêm trọng hơn
Gần như không có kinh nghiệm, cô chỉ có thể phớt lờ cảm xúc của Chử Đình và tự đào lấy viên đạn từ máu thịt của anh
Khoảng mười phút sau, cuối cùng viên đạn cũng được lấy ra, cô vội vàng lấy cồn khử trùng cho anh, sau đó bôi một lọ thuốc khác, rồi tiếp tục rắc bột thuốc lên đó
Sau khi làm xong những việc này, cô giúp anh quấn băng vết thương lại, lúc này Chử Đình đã kiệt sức vì đau đớn, nhưng anh cũng chật vật với lấy hộp thuốc, nuốt viên thuốc vào miệng, và hoàn toàn ngất đi

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.