Trò Chơi Đói Khát Cầu Sinh

Chương 30: Cầu sinh hoang đảo 30




“Không hay rồi, mưa tới rồi!” Mây đen đã áp sát, không có thời gian để quan tâm đến cái lều, Thẩm Tiêu ôm cỏ khô chạy về phía sơn động
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mưa đến rất nhanh, các cô còn chưa vào trong động thì nước đã đổ xuống
Từng giọt mưa lớn bằng hạt đậu rơi lên đầu Thẩm Tiêu, cách một lớp tóc cũng có thể cảm nhận được trọng lượng của nó
Trú vào trong động, phía bên ngoài vốn dĩ là chỗ ngủ của Dương Hoằng đã không còn chỗ đứng
Mái lều đã bị thổi tung, gậy trúc chống đỡ đỉnh lều cũng bị quật ngang quật ngược, mưa gió cứ như thế, không chút báo hiệu nào mà ập đến, nếu không phải lúc trước vì để thuận tiện nên Dương Hoằng bảo mọi người làm một bức tường trúc để che chắn, chỉ sợ nước cũng sẽ tạt vào cả trong sơn động
Mấy người trốn vào trong sơn động, trơ mắt nhìn bên ngoài cửa động đang dần đọng nước, Thẩm Tiêu nói: “Cứ tiếp tục thế này thì không ổn.” Khi nước dâng cao thì sẽ chảy vào bên trong động, vậy sợ là bọn họ cũng không thể ngủ được
Nhưng bên ngoài mưa lớn thế, lúc này mà ra ngoài tìm đồ ngăn cửa động thì chính là tự dầm mưa cho bệnh, sau khi cân nhắc lợi hại, Thẩm Tiêu chỉ có thể cầu nguyện cho trận mưa này mau ngừng một chút
Mưa càng lúc càng nặng hạt, không chỉ có nước mưa bị gió thổi mà đọng lại ở bên ngoài, trên sườn núi cũng có nước chảy xuống
Thẩm Tiêu cảm giác được mặt đất dưới chân bọn họ ngày càng ẩm ướt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cỏ khô vừa phủ lên đã nhuốm hơi ẩm, dùng tay bóp được ra nước
“Mưa bao lâu mới ngừng?” Trong bóng tối, Anh Tử hỏi
“Không biết
May mắn thì một chốc là hết, xui thì hai ba ngày, cũng có thể là ba bốn ngày.” Dương Hoằng đáp
Bão di động trên biển, với nó mà nói thì đảo nhỏ chỉ là một chỗ nơi mà nó ngẫu nhiên ngang qua mà thôi
Nhưng không ai biết được nó chỉ lướt nhanh qua hay đi một cách từ từ chậm rãi
Nhất thời trong sơn động không còn ai nói gì
Bên ngoài trời dần tối, mưa có nhỏ đi nhưng không hề ngừng
Đám Thẩm Tiêu không cách nào ngủ được, trước đó bọn họ nghĩ vì sơn động quá nhỏ nên giường họ chỉ dùng cỏ buộc lại thành một cái giường trúc rộng hơn 1 mét đặt ở trong sơn động, giờ sáu người chen chúc trong một cái động, mặt đất thì ẩm ướt, bọn họ chỉ có thể tựa lưng ngồi trên giường trúc chờ trời sáng
Nhiệt độ vào buổi tối ở trên đảo có hơi thấp, giờ lại đang mưa bão, nhiệt độ lại càng thấp hơn
Thẩm Tiêu ngồi co ro, cô cảm thấy giày mình cũng đã đẫm nước, trong giày hẳn là đầy bùn đất
Nhưng cô vẫn còn đỡ hơn một chút, ít nhất thì vẫn có áo khoác
Phương Phương bên cạnh mặc một chiếc áo sơ mi, sao lớp vải mỏng manh ấy có thể giữ ấm được, lúc này toàn thân đều run lên cầm cập
Thẩm Tiêu lại co người, sau đó áp tay lên lưng Phương Phương, cố gắng truyền nhiệt độ cơ thể của mình cho cô ta
“Nếu có lửa thì tốt.” Răng Phương Phương đập vào nhau, nói
Chỉ tiếc là không phải bọn họ không có lửa
Mà là đống củi khô lượm nhặt lúc trước đều để ở dưới lều trú mưa, lúc này đã ướt nhẹp từ đời nào rồi
Cho dù có không bị ướt thì nếu mà đốt lửa trong cái sơn động này, bọn họ còn chưa kịp sưởi ấm đã trúng độc vì khí than rồi
“Đừng ngủ.” Dương Hoằng thấp giọng nói, “Tối nay không ai được ngủ cả, một khi ngủ thì chắc chắn sẽ bị cảm lạnh, tuyệt đối không được ngủ.”
“Ừm.”
“Rột rột”, không biết là bụng ai đang réo, làm cho những người khác trong động cũng thấy đói theo
Cũng may còn có nước, bọn họ chỉ có thể dùng nước để lấp đầy bụng
“Tôi nói này..
Vẫn là cố gắng đừng uống nhiều nước quá.” Thẩm Tiêu yếu ớt nói, “Chứ lát nữa đi vệ sinh thì không ổn lắm.”
Những người khác: “...”
Sơn động lại lần nữa quay về với sự im lặng
Cái tình cảnh vừa đói vừa lạnh này, còn phải ráng thức, cái cảm giác này thực sự quá tra tấn
Thẩm Tiêu vừa ôm Phương Phương để giữ ấm, trong đầu không nhịn được mà hiện lên hình ảnh ổ chăn trước kia của mình
Lúc đó cô cảm thấy một phần ba thời gian đời người đều trôi qua trên giường, nên đóng giường rất tốt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiêu nhiều tiền mua keo dán gỗ thì thôi không nói, chăn mền cũng nhét lông ngỗng cho ấm áp mềm mại
Khi trời trở lạnh, ôm điện thoại rúc người trong chăn, cái cảm giác kia thoải mái khỏi phải bàn
Nếu lúc này cô cũng có giường lông ngỗng thì tốt biết mấy
Thẩm Tiêu nghĩ một hồi, không nhịn được mà mở trung tâm mua sắm ảo ra
Rất nhanh, cô đã tìm được chăn lông ngỗng trong trung tâm mua sắm ảo
Cái chăn lông ngỗng nhìn là khiến cho người ta muốn ngủ có một cái giá làm cô rất đau lòng - 30 tích phân
Thẩm Tiêu mặt không biểu tình tắt trung tâm mua sắm ảo đi
30 tích phân
Giờ đến 3 tích phân cô cũng chẳng có

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.