Trò Chơi Đói Khát Cầu Sinh

Chương 300: Thế giới động vật 5




Từ Phàm -- cũng chính là chủ nhân thú cưng -- vẻ mặt khóc chít chít ngồi chồm hổm xuống: “Ông trời biết tôi có một thằng bất hiếu, cho nên đưa áo bông nhỏ tới cho tôi.”
Chử Đình: vẻ mặt lạnh lùng jg
Thẩm Tiêu bị ôm lấy trừng mắt nhìn về phía Chử Đình
Thành công vào ở
Ăn cơm xong, hai người bị mang đi WC tắm rửa
Sau khi thổi lông khô, Từ Phàm ở bên cạnh hẹn trước phòng bệnh tiêm vắc-xin ngày mai, hai con mèo trong ổ chen chúc thành một đoàn, đều đã buồn ngủ
Nửa tháng ở bản đồ trước, từ đầu đến cuối bọn họ chưa từng ngủ một giấc ngon
Hiện tại trở lại thời đại hòa bình, gặp được một con người mặc dù có hơi khờ khạo nhưng rất có tình yêu, tâm thần của bọn họ không tự chủ được thả lỏng xuống
Tâm thần buông lỏng, cơn buồn ngủ cũng lập tức thổi quét đến
Thỉnh thoảng, Từ Phàm ngẩng đầu nhìn tình huống trong ổ, trên mặt không khỏi lộ ra một ý cười
Anh ta thấy hai con mèo không có đồ che gì, tiến lên muốn đắp chăn cho hai chúng nó, lại phát hiện vừa tới gần Ragdoll nhà mình đột nhiên mở mắt
Trong mắt mèo màu xanh lam chợt lóe qua ánh hung dữ khiến anh ta hoảng sợ, chờ khi muốn nhìn kỹ, đồng tử mèo lại rút về khôi phục bình thường
Chỉ thấy nó ôm mèo vàng trong lòng ngủ say, sau đó nhìn anh ta, biểu tình tỏ vẻ anh ta muốn làm gì
“Không có việc gì.” Từ Phàm lui về sô pha của mình, trong lòng có một chút mờ mịt
Trong nháy mắt vừa nãy, anh ta thật sự tưởng con trai nhà mình có trí tuệ


Lúc nửa đêm
Thẩm Tiêu mở mắt
Ngủ một giấc rất ngon, hiện tại trạng thái của cô cực kỳ tốt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đứng ở bên ổ duỗi eo, cô trở lại thấy Chử Đình còn ngủ, cúi đầu khẽ cắn lỗ tai anh: “Tỉnh tỉnh, có thể hành động rồi.”
Hai người bọn họ đi vào xã hội khá giả, bên ngoài vẫn còń Thiệu Triệt ở trong gió thảm mưa sầu
Chử Đình đã sớm tỉnh, anh mở mắt, chậm rì rì nhảy ra khỏi ổ, sau đó lần mò đến phòng ngủ của chủ nhân
Chúng nó đầu tiên là ở ngoài cửa phòng nghiêng tai lắng nghe, ổn rồi, không có tiếng chơi game xem phim
Chử Đình nhảy dựng lên kéo nắm tay cửa phòng: “Lạch cạch” một tiếng vang nhỏ, cửa mở, hai người chen chúc vào trong phòng
Nhảy lên giường, di động đặt ngay đầu giường
Chử Đình ngẩng đầu nhìn máy theo dõi ngay góc, chui vào ổ chăn, sau đó móng vuốt vươn từ trong ổ chăn, lấy điện thoại lao vào trong ổ chăn
Tiếp theo Thẩm Tiêu cũng chui vào, Chử Đình đã ấn điện thoại di động sáng lên, cô nhận lấy di động tỏa ánh sáng tha tới tay tay Từ Phàm, dùng vân tay của anh ta mở khóa
Kế tiếp chính là xem bản đồ
Ban ngày bọn họ đã liên hệ vị trí với Thiệu Triệt, bọn họ ở trong thành thị, trước mắt nơi Thiệu Triệt ở tên là Liên Hoa
Cụ thể có phải bọn họ ở cùng thế giới hay không, vẫn phải dùng bản đồ tra mới được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Liên Hoa.” Hai con mèo ghé đầu vào trước màn hình di động tỏa sáng cẩn thận tìm tòi mục tiêu, đồng thời Thẩm Tiêu còn đang trao đổi với Thiệu Triệt
“Tìm được rồi, cách chỗ chúng ta 53 km.” Thẩm Tiêu nói, nhưng cô không xác định có phải nơi này hay không, lại hỏi bên cạnh Thiệu Triệt có dấu hiệu gì khác hay không
Triệu Triệt sợ bị trộm chó chộp làm thịt chỉ có thể lắc đầu: “Hiện tại tôi ở trong núi, chờ ngày mai lại đi nhìn xem.”
“Được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngày mai anh nhìn xem xung quanh có phải có nơi tên là thôn Cao Lĩnh và thôn Tam Thụ hay không
Nếu có, vậy hẳn là anh cách chúng tôi 53 km
Thuận tiện anh nhìn lại thời gian xem, hôm nay là ngày 1 tháng 6 năm 2021, ngày quốc tế thiếu nhi.” Bởi vì bản đồ tu tiên, Thẩm Tiêu không khỏi lưu tâm thời gian một chút
“Vậy ngày mai lại liên hệ.”
Hai con mèo làm xong chính sự lén lút vào trong ổ chăn, Thẩm Tiêu vốn đang muốn ngồi một lát ở trong ổ chăn ấm áp
Lúc này cô nghe thấy một tiếng đánh rắm, mùi rắm nồng đậm xông đến mức cô lập tức nhảy lên từ trong ổ chăn
Cô vẫn nên quay về ổ ngủ đi
Buổi sáng hôm sau, Thẩm Tiêu nhận được hồi âm của Thiệu Triệt, anh ta quả thật ở Liên Hoa mà bọn họ nhìn thấy, mà thời gian cũng giống với bọn họ, là cùng một ngày
Nói cách khác, ba người bọn họ ở cùng một bản đồ
Thẩm Tiêu có ý nhanh chóng gặp anh ta, nhưng cô bị ôm đến bệnh viện thú cưng
Một ít kiểm tra và hẹn phòng bệnh tiêm vắc-xin, thời gian đã qua hơn phân nửa
Hơn nữa hiện giờ cô chính là một con mèo, nếu muốn đến nơi ngoài trăm dặm, quả thật vô cùng khó khăn
Càng nghĩ, Thẩm Tiêu nhắm mục tiêu là bà Phạm ở cửa đối diện
Thêm vào có thể bàn bạc với bà cụ, kế tiếp bọn họ sẽ sống dễ chịu hơn rất nhiều
Nhưng đối với tình huống của bà Phạm, Thẩm Tiêu vẫn có hơi không rõ ràng lắm

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.