Trò Chơi Đói Khát Cầu Sinh

Chương 307: Thế giới động vật 12




“Được
Cá vụn ngon hơn thịt cá, thịt cá ăn vào ngược lại không có hương vị gì, con rất thích cá vụn.” Dương Tử Minh vừa nói vừa đi đến ban công giúp đỡ phơi quần áo
Mẹ Dương vốn muốn bảo anh ta nghỉ ngơi, nhưng lại giống nghĩ tới cái gì, nuốt lời nói trở về
Hai mẹ con thu dọn quần áo xong, mẹ Dương bèn đi xuống lầu mua đồ ăn
Đợi giữa trưa, cá vụn dưa chua nấu xong
Trộn cải trắng cay đã muối và cá vụn lại với nhau, canh nước thịt trong mâm nhiễm một tầng đỏ tươi, thấy Dương Tử Minh ngồi ở bên cạnh động ngón trỏ
Từ sau khi thân thể không tốt, anh ta rất ít khi ăn uống
Hôm nay mùi chua của món cá vụn dưa chua này khiến bụng anh ta khua chiêng gõ trống
Có hơi gấp gáp gắp miếng cá vụn vào miệng, xương vây cá đầu thừa đuôi thẹo có hơi nhiều, thịt cũng không bao nhiêu, nhưng ăn vào lại cực kỳ ngon
Thịt cá đã được nước súp thẩm thấu, da cá bên ngoài cũng tràn đầy nước, gắp miếng cá vào trong miệng, xương cá thịt cá đã được tách ra nhẹ nhàng, để lại một tiếng thỏa mãn
“Ăn ngon không?” Hiếm thấy đứa con ăn ngon lành như vậy, mẹ Dương cười cong đuôi mắt
Trước kia bà ấy còn rất áy náy chỉ có thể mua cá vụn rẻ bèo cho con trai, hiện tại thấy anh ta ăn vui vẻ như vậy, trong lòng nhận được một chút an ủi
“Vâng.” Dương Tử Minh cầm chén của mẹ, múc một ít canh cá cho bà ấy: “Mẹ cũng mau nếm thử, canh cá này cũng rất ngon.” Anh ta biết, nếu anh ta không chủ động chia đồ ăn cho mẹ, mẹ sẽ không đụng vào
“Được được, mẹ nếm thử.”
Mẹ con hai người, một chén canh cá, một đĩa dưa muối, một bữa cơm này ăn rất ấm áp hòa thuận vui vẻ
Dùng cơm trưa xong, cả người Dương Tử Minh nóng lên, trong cơ thể có cảm giác khí nóng bốc hơi, anh ta chỉ xem đây là sự trao đổi chất bình thường của con người, nhưng hôm nay ăn canh cá nóng hầm hập, cho nên phải nóng hơn một chút
Mẹ Dương nhìn thấy trán con trai đổ mồ hôi, tưởng bị cay: “Lần sau để mẹ bỏ ít ớt chút.”
“Không cần, con cảm thấy như vậy rất ngon.” Dương Tử Minh vặng cổ, lại nâng tay: “Con cảm thấy thế này ngược lại thoải mái hơn một chút.” Thân thể anh ta đang từng chút xấu đi, hiện tại sợi nhiệt khí này ngược lại làm cho anh ta có một cảm giác vẫn còn sống tốt
Mẹ Dương gật đầu, trong lòng cũng định lát nữa lại đến chỗ bà Phạm mua ít đồ chua về
Gần như không đợi đến ngày hôm sau, buổi chiều hôm đó mẹ Dương đã đến quán đồ chua của bà Phạm
Bà Phạm đã sớm có chuẩn bị, đề cử cải trắng cay, củ cải ngâm tương, ớt ngâm và vỏ quýt ngâm cho mẹ Dương
“Trước khi hai người nhà bà nấu ăn bỏ vào, ớt bỏ vào mì, nếu vỏ quýt kết hợp với cháo hoa ăn cũng ngon miệng.” Bà Phạm giới thiệu nói: “Đều là tôi tự mình làm, dùng nguyên liệu tuyệt đối không giả dối.”
“Cảm ơn.” Cuộc sống đã đè ép mẹ Dương tới trầm mặc ít lời, bà ấy vừa nói lời cảm ơn vừa thanh toán tiền, cầm đồ chua rời khỏi quầy hàng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tới khoảng năm giờ, bà Phạm phải trở về nấu cơm cho con gái, hơn nữa Từ Phàm cũng nên tan tầm, bà ấy phải đưa Thẩm Tiêu về trước khi anh ta về
Vừa về đến nhà, Thiệu Triệt lập tức nhảy lại đây hỏi tình huống: “Sự việc tiến triển thế nào
Có hiệu quả hay không
Hôm nay cô đi xuống lầu có phải cõng theo đồ ăn ngon của chúng ta hay không?”
“Câu cuối cùng mới là trọng điểm nhỉ.” Thẩm Tiêu dồn anh ta qua một bên: “Lúc ấy Chử Đình chỉ nặn một giọt nước thuốc, làm sao có thể thấy hiệu quả nhanh như vậy
Nhưng lại không biết có thể có tác dụng hay không, cụ thể vẫn phải chờ Từ Phàm lại nhìn thử.”
Hôm nay toàn bộ đồ chua bà Phạm bán cho mẹ Dương đã được thêm vào, bên trong vừa khéo là một giọt thuốc
Nguyên nhân không dám dùng nhiều là, lo lắng dược hiệu quá mạnh, Dương Tử Minh không chịu nổi, cho nên nếm thử trước một chút
Thẩm Tiêu về nhà uống nước đun trước, sau đó ngồi chờ Từ Phàm trở về dắt chó đi dạo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bình thường khi Từ Phàm xuống lầu, đều sẽ gặp Dương Tử Minh
Đến lúc đó bọn họ có thể nhìn xem khí sắc của Dương Tử Minh như thế nào
Nhưng mà, Thẩm Tiêu đã ăn thức ăn mèo no rồi, Từ Phàm lại chậm chạp không trở về
“Bình thường sáu giờ anh ta đã tan làm, hôm nay sao đã bảy giờ còn chưa trở về
Nếu tôi là một một chó tầm thường, tôi cam đoan tôi có thể tha đầy đất.” Thiệu Triệt nhìn cửa lớn nói
“…” Nghe thấy lời nói của anh ta, Thẩm Tiêu yên lặng buông chén mèo xuống
Mà Chử Đình treo trên tường lại liếc mắt nhìn anh ta một cái, nhảy từ phía trên xuống, sau đó ngồi xuống trước camera ở phòng khách, ép buộc đem cameras nhắm ngay mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cái camera đó có trang bị giọng nói, có đôi khi Từ Phàm sẽ dùng nhìn xem tình huống trong phòng thế nào, thỉnh thoảng còn có thể dùng giọng anh ta lớn tiếng kêu gọi ba người Chử Đình bọn họ qua đó, đương nhiên, không ai để ý đến anh ta là được

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.