Trò Chơi Đói Khát Cầu Sinh

Chương 309: Thế giới động vật 14




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Đi rồi không nhất định gặp được người.” Chử Đình nói, người bệnh bị bệnh nặng bình thường sau khi ra khỏi phòng phẫu thuật sẽ bị đẩy vào phòng bệnh ICU (phòng chăm sóc đặc biệt), sau khi thoát khỏi nguy hiểm mới có thể chuyển đến phòng bệnh bình thường
Người nằm ở trong ICU, đến ngay cả Từ Phàm thân là con trai ruột đoán là mỗi ngày cũng chỉ có thể gặp hai mươi phút, những con mèo con chó như bọn họ càng đừng nói đến gần, sợ là tới gần cũng không dựa vào gần được: “Ngày hôm qua Từ Phàm có thể trở về, vậy chứng tỏ rằng cấp cứu hẳn là thành công
Hiện tại chỉ xem ông ta có thể thoát khỏi kỳ nguy hiểm hay không.”
Anh vừa được đưa đến thế giới này đã được Từ Phàm tỉ mỉ chăm sóc, Từ Phàm rất tốt với anh, anh cũng nguyện ý trả lại
“Nếu không thoát được kỳ nguy hiểm thì làm sao bây giờ?” Thiệu Triệt xen mồm nói
“Nếu thực sự như vậy, thế ông trời rất không công bằng.”
Nhưng đến cuối cùng, bà Phạm vẫn dẫn theo hai con mèo Chử Đình Thẩm Tiêu đi bệnh viện một chuyến
Giống với suy đoán của Chử Đình, bác sĩ Từ quả thật nằm ở trong ICU, bọn họ không thể nhìn thấy người, thú cưng bị nhốt ở trong túi mèo, bọn họ coi như thuận lợi gặp được mẹ Từ mua cơm cho Từ Phàm
“Sao bà đến đây?” Từ Phàm có hơi bất ngờ, anh ta nhìn thấy hai con thú cưng nhà mình, miễn cưỡng nở nụ cười: “Chó một mình ở nhà, hy vọng lát nữa nó đừng quậy.”
Nhìn thấy Từ Phàm trong một đêm mọc râu, bà Phạm cứng rắn nhét một lá bùa bình an vào trong tay anh ta: “Bác sĩ Từ là người tốt, lúc trước ông ấy còn từng đề cử bác sĩ trị liệu cho con gái tôi
Tôi không biết đền đáp gì, chỉ có thể đưa một lá bùa bình an trước kia cầu được cho ông ấy, chỉ mong một bác sĩ tốt như ông ấy có thể sớm thoát khỏi nguy hiểm.”
Nhìn thấy bà cụ trước mặt vẻ mặt dáng vóc tiều tụy, Từ Phàm không cảm thấy bà cụ này quá mức mê tín
Lá bùa vàng xấu xí, vào lúc này anh ta xem như là một loại mong ước tốt đẹp
“Cảm ơn bà.” Từ Phàm nhận bùa: “Nếu cha tôi chuyển biến tốt đẹp, đến lúc đó tôi nhất định thông báo cho bà.”
“Được được.” Bà Phạm liên tục gật đầu: “Vậy tôi mang mèo trở về, cậu cũng phải chăm sóc bản thân thật tốt, nếu không thú cưng của cậu sẽ lo lắng.”
Từ Phàm muốn nói chúng nó sao có thể biết lo lắng chứ, nhưng nghĩ đến tối hôm qua các thú cưng yên lặng làm bạn, anh ta lại ấm áp trong lòng: “Yên tâm, thời điểm quan trọng, tôi không thể suy sụp.”
Nhìn thấy bà Phạm rời đi, Từ Phàm hít sâu một hơi, vào tòa nhà bệnh viện
Giao đồ ăn cho mẹ, mẹ Từ nhìn thấy lá bùa vàng trong tay anh ta, không khỏi hỏi: “Đây là cái gì?”
“À.” Từ Phàm nhìn lá bùa vàng, giải thích một chút: “Đây là bùa bình an của bà cụ nhà đối diện tặng, nói là hy vọng cha con có thể tỉnh lại sớm một chút.”
Mẹ Từ có chút ấn tượng với bà cụ ở đối diện con trai, bà ấy gật đầu, nhận lấy lá bùa vàng: “Chỉ mong nó có thể có hiệu quả.” Nhưng khi lấy được lá bùa vàng, bà ấy lại phát hiện bên trong cứng cứng, tựa như một tảng đá
Bà ấy bóp một cái, nhịn không được tháo lớp bên ngoài lá bùa vàng, thì thấy bên trong bọc một cục đá thủy tinh lớn bằng ngón út
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Đây là i gì?” Bà ấy hỏi đứa con
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Từ Phàm cũng không nghĩ tới bên trong bọc một viên thủy tinh, anh ta nhận lấy xem thử, nói: “Hẳn là đá may mắn bọc ở trong bùa.” Anh ta chưa từng tiếp xúc với thứ này, chỉ có thể giải thích như vậy
Viên đá này dù sao cũng không có khả năng chính là một viên thủy tinh thật
“Mẹ vẫn nên gói lại thì tốt hơn.” Mẹ Từ nói
Sau đó, cho dù bà ấy là người theo thuyết vô thần, bà ấy vẫn hy vọng thật sự có thể có ông trời có mắt, để chồng bà ấy nhanh chóng tỉnh lại
“Vâng.”
Một lần nữa thu lại lá bùa vàng xong, Từ Phàm cầm lại đặt ở trong túi quần áo
Có lẽ là bởi vì vừa mới thấy thú cưng nhà mình, hoặc là cảm động vì có người còn nhớ rõ cha rất tốt, không hiểu sao Từ Phàm cảm thấy tâm trạng thoải mái hơn không ít, thân thể cũng có tinh thần hơn rất nhiều
Chỉ không được hoàn mỹ chính là, hình như anh ta đi đâu cũng có gió, cứ cảm thấy xung quanh có một chất khí vô hình đang chảy
Đợi khoảng chừng hai mươi phút, khi đã đến giờ có thể đi vào thăm, anh ta dặn dò mẹ Từ, đi theo bác sĩ đổi đồ vô khuẩn trước rồi vào trong phòng giám sát
Sau khi vào cửa, người cha trong hôn mê vẫn là bộ dáng đó, anh ta ở bên giường yên lặng nhìn ông ấy một lát, lại hỏi bác sĩ đang làm việc tình huống sơ qua, đợi khi đến giờ, mới đi ra từ bên trong

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.