Ngồi co ro trong sơn động, không biết là qua bao lâu, gió bão bên ngoài cuối cùng cũng ngừng, mà lúc này sắc trời bên ngoài sơn động cũng dần sáng lên
Đám Thẩm Tiêu không vội vã ra ngoài mà đợi đến khi trời sáng hẳn rồi mới từ bên trong đi ra
Bên ngoài sơn động như một đống hỗn độn, chưa nói đến củi đốt lúc trước gom nhặt bay tung tóe khắp nơi, bùn lầy và cành cây gãy suýt nữa ngán hết đường của bọn họ
“Khoai môn của chúng ta!” Đột nhiên Anh Tử kêu lên, chạy về phía vườn rau mà bọn họ cực khổ dựng nên, Thẩm Tiêu vội vã đi xem xét, cái lều vốn dựng lên để che mưa cho khoai môn đã bị gió quật ngã
Anh Tử dỡ xác lều lên xem xét, khoai môn ở dưới đã bị đè bẹp, chẳng biết có còn sống được hay không
Kích cỡ của khoai môn thì coi như là cũng còn lớn một chút, hành dại rau dại bên cạnh nhỏ hơn một chút đã bị bùn đất vùi lấp, đám Thẩm Tiêu đi đến đào bới cả một lúc mới tìm được chúng
“Cơn bão này...” Thẩm Tiêu có chút đau lòng: “Cái này có tính là quay về thời trước giải phóng trong một đêm không
Hi vọng khoai môn vẫn sống được.” Mấy thứ khác thì còn đỡ, chứ khoai môn mà chết một gốc thôi thì cũng là một tổn thất rất lớn đối với bọn họ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Không sao.” Dương Hoằng vẫn khá lạc quan: “Mấy thứ này vẫn có thể dùng tích phân để đổi được, cũng không phải là mất sạch sẽ
Sau khi dọn dẹp vườn rau xong chúng ta cùng đi loanh quanh bờ biển xem có thu hoạch được gì không.”
Tối qua bão to như thế, hẳn là sẽ thổi không ít thứ lên bờ
Ngẫm lại trong cuộc sống hiện thực, bão từng tạo ra mưa cá từ trên trời xuống, hẳn là bọn họ sẽ không xui xẻo đến mức không kiếm được thứ gì
Nghe Dương Hoằng nói thế, tinh thần của mọi người đều phấn chấn trở lại
Sau khi nhanh chóng dọn dẹp vườn rau xong, sáu người ngược gió đi về phía bờ biển
Bọn họ rất ăn ý mà tách nhau ra, không tụ tập một chỗ
Lúc trước khi đi tìm trai ngọc, bọn họ đã ngầm chấp nhận ai nhặt được thì là của người đó
Tụ lại một chỗ rất dễ khiến con thuyền tình bạn của bọn họ nói lật là lật
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giờ tách nhau ra tự tìm kiếm lại tốt hơn nhiều
Nơi đầu tiên Thẩm Tiêu đến là bãi đá ngầm, địa thế nơi đó gập ghềnh, rất dễ có thứ mắc lại
Sau khi cô đến, quả nhiên có thứ tốt ở bãi đá ngầm, nhìn lướt qua là có thể bắt gặp đủ loại cá nằm phơi bụng trên đó
Ngoại trừ cá, rất nhanh cô đã phát hiện còn có đủ các loại cua ốc, hơn bình thường cực kỳ cực kỳ nhiều
Có điều giờ Thẩm Tiêu cũng không vội gom chúng lại, cô phải tranh thủ thời gian tìm trai ngọc
Thứ duy nhất kiếm được tích phân mà hiện giờ cô biết chính là ngọc trai
Khi ra biển bắt hải sản, đôi lúc sẽ có trai sò dạt vào bờ, nhưng đa số đều rất nhỏ, lâu lâu mới có trai ngọc lớn
Không biết bão có mang thêm một ít trai ngọc vào bờ hay không
Lúc Thẩm Tiêu đang thầm cầu nguyện, một mớ trai sò lớn nhỏ xuất hiện trong tầm mắt của cô
Cô vội đưa tay hốt hết cho vào túi mới yên tâm
Khi còn sống, vỏ của chúng khá khó để cạy ra, hơn nữa giờ thay vì tốn sức coi bên trong có ngọc trai hay không, chẳng bằng tiếp tục tìm, tranh thủ nhặt nhiều một chút
Có lẽ là vì có thu hoạch, sự mệt mỏi và cơn đói của Thẩm Tiêu cứ như thế mà được đè xuống
Cô cẩn thận tìm kiếm ở khắp bãi đá ngầm, mãi đến khi không thể chịu được nữa hoa mắt chóng mặt, tổng cộng cô tìm được bảy con trai lớn
Cô biết nếu tiếp tục thì sẽ mất nhiều hơn được
Ôm đống trai này về đến sơn động, những người khác vẫn chưa về, Thẩm Tiêu cũng không đi gọi
Hiện giờ đối thủ cạnh tranh lớn nhất trên hòn đảo này chính là các thành viên trong nhóm, cô không chịu nổi không có nghĩa là người khác cũng thế
Việc hiện giờ cô cần phải làm là mau chóng ăn chút gì đó, khôi phục thể lực, sau đó tiếp tục tìm ngọc trai
Vì đòi hỏi tốc độ, Thẩm Tiêu trực tiếp nướng cá muối trên đống lửa
Sau khi cá chín thì vừa ăn vừa uống nước
Đợi thể lực khôi phục được một chút, cô tìm một cục đá tương đối cứng đập vào mép vỏ của trai
Tuy mấy thứ này nướng trên lửa cũng sẽ mở miệng, nhưng Thẩm Tiêu không quá am hiểu về phương diện này, cũng không biết nhiệt độ cao có ảnh hưởng đến ngọc trai hay không, cho nên liền lựa chọn biện pháp mệt nhất cũng là biện pháp an toàn nhất
Từng cái vỏ trai cứng rắn bị đập ra, Thẩm Tiêu đưa tay vào từ chỗ góc vỏ bị đập để tìm ngọc trai
Nhưng cả đống trai như thế mà chẳng có cái nào cho cô điều bất ngờ
Mặc dù biết tỉ lệ có ngọc của chúng rất thấp, nhưng một con cũng chẳng có vẫn làm cho Thẩm Tiêu có hơi nản lòng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]