“Không có, tay nghề của mẹ tốt như vậy, con muốn tặng một ít cho bà Phạm ở đối diện.” Từ Phàm nói
Nghĩ đến bà cụ đó, mẹ Từ gật đầu: “Vậy con để nhiều chút.”
Sau khi một nhà sáu người bọn họ ăn xong mới nghe thấy tiếng động bên ngoài, lại đợi hơn khoảng mười phút sau, lúc này Từ Phàm mới bưng đồ ăn đi qua đối diện
Nhìn thấy động tác này của anh ta, ba con thú cưng đi theo ra cửa
Sau khi Từ Phàm gõ cửa nhà đối diện, bà Phạm mở cửa mời anh ta đi vào
Từ Phàm vào cửa cẩn thận quan sát một lần: Trong phòng thô không có trang hoàng chỉ có một lớp đất xi măng, bên tường chồng cải trắng và củ cải, bên phải là bàn nhỏ ăn cơm
Bên cạnh bàn nhỏ là sô pha đơn giản, trừ nhưng thứ đó ra, còn có một người phụ nữ trung niên ngây dại ngồi ở trên xe lăn
Bần cùng, đây là ấn tượng lớn nhất của Từ Phàm đối với căn nhà này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bà Phạm chắc chắn không phải người giàu có, điều này Từ Phàm gần như có thể xác định
Nhưng anh ta lại mơ hồ cảm thấy có chút mâu thuẫn, anh ta cảm thấy nếu bà Phạm có khả năng, thật ra có thể không cần nghèo như vậy
Ví dụ như hai lá bùa bình an đó, nếu hiệu quả thật sự thần kỳ như vậy, bà ấy hoàn toàn có thể dựa vào thứ này sống thật tốt
“Hôm nay sao cậu không đi làm?” Lúc này bà Phạm mở miệng làm cho Từ Phàm hoàn hồn
“À, hôm nay cha tôi xuất viện, tôi đưa ông ấy đến chỗ tôi.” Từ Phàm đặt đồ ăn vào trong tay bà Phạm: “Đây là một ít đồ ăn mẹ tôi làm, muốn bưng lại đây cho bà nếm thử.”
Bà Phạm nhìn xuống, trong đĩa là thịt kho tàu, thịt bò, lòng, đậu hũ, tất cả đều là thứ mà bà già một bò tuổi như bà ấy có thể cắn: “Cảm ơn.”
“Nên mà.” Từ Phàm cười cười: “Vậy tôi đi về trước, về sau bà có chuyện gì, bất cứ lúc nào cũng có thể tìm tôi.”
Bà Phạm mỉm cười nói: “Được.”
Khi Từ Phàm mang theo các thú cưng rời đi, trước khi Thẩm Tiêu đi meo một tiếng với bà Phạm
Chạng vạng, khi một nhà ba người họ Từ đang chuẩn bị ăn cơm chiều, nhận được quà đáp lễ của bà Phạm
“Cải trắng cay này đều là tôi tự mình làm, hàng xóm láng giềng ăn đều nói vị được, cho nên cũng muốn đưa tới cho bác sĩ Từ nếm thử.” Đối với bác sĩ, bà Phạm hạ tư thái của mình xuống rất thấp
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Bà khách sáo rồi.” Mẹ Từ biết đạo lý có tới có lui, cười nhận hũ đồ chua cầm tới tử lạnh trong phòng bếp
Mà bà Phạm thì nhân cơ hội này trò chuyện với bác sĩ Từ, đang nói chuyện vài câu, bà ta giống như mới phát hiện miệng vết thương trên tay ông ấy, giật mình nói: “Bác sĩ Từ tay ông là chuyện gì vậy?”
Bác sĩ Từ sờ miệng vết thương đang ngứa nói: “Không có gì vấn đề lớn, sắp lành rồi.”
“Vậy là tốt rồi.” Bà Phạm làm bộ nhẹ nhàng thở ra: “Chỉ mong miệng vết thương này có thể nhanh tốt lên, y thuật của bác sĩ Từ tốt lắm, bao nhiêu người bệnh còn chờ ông đi cứu bọn họ đây.”
Một câu nói này khiến ba người nhà họ Từ đều khẽ thay đổi sắc mặt, đến ngay cả bác sĩ Từ từ trước đến nay cố gắng không thèm nghĩ tới chuyện này nữa biểu cảm đã có hơi tan vỡ
Lo lắng bà Phạm nói ra cái gì nữa, mẹ Từ vội nói tránh đi: “Cải trắng cay này cứ để trong tủ lạnh là được rồi sao?”
“Đúng vậy.” Bà Phạm trả lời: “Giữ ở nhiệt độ bình thường là được, cố gắng ăn hết trong một hai ngày.” Tiếp theo bà ấy nhìn thời gian: “Thời gian không còn sớm, tôi phải trở về chăm sóc con gái của tôi, đi trước đây.”
“Được, bà đi thong thả.”
Thời gian bà Phạm từ lúc tiến vào đến khi đi ra ngoài cũng không dài, nhưng sau khi bà ta khép lại phía sau cửa, không khí nhà họ Từ đã có hơi đông lạnh
Cuối cùng vẫn là bác sĩ Từ cười sảng khoái: “Mọi người làm gì mà mặt ủ mày chau vậy, cùng lắm thì cha không làm bác sĩ.” Ông ta nói: “Cha đã hỏi qua rồi, cha có thể chuyển đi phòng khác, hoặc là quay về trường học làm giảng viên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dù sau cũng sẽ có đường ra.”
Thì ra cha đã sớm đã chấp nhận sự thật này
Từ Phàm có chút khổ sở
Lúc này mẹ Từ đột nhiên nói: “May mắn lúc trước Tiểu Phàm không học y.”
Từ Phàm biết vì sao mẹ phát ra lời cảm khái như vậy: “Nhưng con càng hối hận con không học y.”
Bác sĩ Từ không khỏi nhìn về phía đứa con
Từ Phàm cũng nhìn cha: “Trước kia con vì giận dỗi cha, đã chọn trung y, ngây thơ dại dột sống qua ngày
Từ giờ trở đi, con sẽ học tập theo bác Trần thật tốt
Nói không chừng tương lai trung y có thể giúp cha điều dưỡng tốt bàn tay.”