Trò Chơi Đói Khát Cầu Sinh

Chương 320: Thế giới động vật 25




“Tay của ông…” Mẹ Từ ngây ngẩn cả người, bà ấy biết chồng và con trai có tâm sự, dựa trên suy nghĩ không gây thêm phiền hà cho bọn họ, bà ấy vẫn luôn xem như không biết
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dù cho tối hôm qua chồng nửa đêm rời giường ra ngoài, bà ấy cũng đều nhịn xuống tâm tư tìm đến cùng
Hiện tại tay của chồng đột nhiên trở thành như vậy, bà ấy vẫn cảm thấy có hơi quá mức vi diệu
Bà ấy nhịn không được vươn ra so tay của mình với chồng, đúng vậy, tay của chồng trông đẹp hơn một chút…
Bác sĩ Từ giật ngón tay, không hề khó chịu chút nào
Nếu không phải nhìn thấy vết bớt còn trên mu bàn tay, ông ấy thậm chí hoài nghi tay của mình bị đổi, “Hình như thật sự lành rồi.”
Như vậy rất kỳ lạ, rốt cuộc là loại thuốc gì, thế nhưng có thể ngay cả vết sẹo cũng không còn
“Thật sự?” Từ Phàm ở bên cạnh tìm kiếm cầm chùm nho lại đây, lại lấy cây nhíp từ trong hòm y tế ra cho cha: “Muốn thử không?”
Bác sĩ Từ nhận lấy công cụ lột vỏ nho, đầu ngón tay ông ấy dán lên cây nhíp, động tác không có chút cảm giác ngưng trệ nào, hết thảy đều theo như ý mình
“Đi lấy kim đến.” Bác sĩ Từ nói, nhưng rất nhanh ông ấy lại nói: “Quên đi, bây giờ cha đứng dậy đến bệnh viện.” So với những thứ này, ông ấy càng tin tưởng dụng cụ của bệnh viện hơn
Từ Phàm cũng muốn đi theo, nhưng anh ta còn phải đi làm, chỉ có thể nói cha mẹ có tin tức tốt lập tức thông báo cho anh ta
Sau khi bác sĩ Từ dẫn vợ đi bệnh viện, kiểm tra xong, đến cuối cùng ngay cả chủ nhiệm của khoa ông ấy đều bị kinh động, bớt thời gian tới gặp ông ấy
“Nghe nói tay ông khỏe rồi?” Chủ nhiệm vừa vui vẻ vừa khó hiểu nói
Lúc trước biết tay lão Từ xảy ra vấn đề, ông ta tìm người giúp đỡ khắp nơi xem có thể chữa khỏi hay không, sau khi chiếm được một đống đáp án bất lực, lão Từ biến mất vài ngày đột nhiên trở về, nghe nói tay còn lành lại không hề có một chút tật gì, điều này làm cho ông ta không khỏi muốn đến xem là thật hay giả
Lúc này bác sĩ Từ còn chưa lấy được kết quả, bảo thủ nói: “Cụ thể còn phải xem kiểm tra.”
“Nhìn kiểm tra cái gì
Kiểm tra của ông ở trong bệnh viện có thể xem đều xem hết một lần rồi, còn thiếu để bác sĩ Trần lại đây nắn xương cho ông đó.” Nói xong, chủ nhiệm lại thêm một câu: “Thật sự lành rồi
Có thể cầm dao không
Hai mươi phút sau có một buổi phẫu thuật, muốn đi khâu da thử không?”
Khâu da là công việc kết thúc của một buổi phẫu thuật, bình thường đều giao cho bác sĩ nội trú là tay mới trong bệnh viện để tích lũy kinh nghiệm
Lúc trước tay của bác sĩ Từ xảy ra vấn đề, ngón tay phát run, cơ bản không cầm được dao
Hiện tại chủ nhiệm bảo ông ấy đi khâu da, thật ra cũng là vì thử xem tay ông ấy có khôi phục chưa
“Được.” Lý do bác sĩ Từ đến bệnh viện, cũng là có ý nghĩ này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Đi đi đi.” Chủ nhiệm dẫn theo ông ấy rồi đi tìm một bác sĩ ngoại khoa khác đang rảnh, chuẩn bị nhét người vào
Thời gian một cuộc phẫu thuật có dài có ngắn, cuộc phẫu thuật mà bác sĩ Từ bọn họ làm không phải quá nghiêm trọng, thời gian chỉ tốn chưa đến một tiếng
Phẫu thuật thuận lợi kết thúc, bác sĩ Từ bắt đầu khâu da, ông ấy có kinh nghiệm dày dạn, chỉ khâu ở dưới tay ông ấy vô cùng linh hoạt, cuối cùng khâu xong, bác sĩ nội trú bên cạnh vây xem vừa nhìn, trình độ khâu đó không khác gì sợi chỉ thẩm mỹ, sau khi phẫu thuật cho người bệnh xong, có lẽ vết sẹo cũng không nhìn thấy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Xem ra thật sự lành rồi.” Chủ nhiệm hết sức vui mừng: “Buổi tối sắp xếp mấy cuộc phẫu thuật nữa cho ông thử xem.” Buổi phẫu thuật không qua loa được, thử nhiều dù sao cũng làm cho người ta yên tâm hơn một chút, nhưng rất nhanh chủ nhiệm lại nghĩ tới một chuyện khác: “Từ từ, vừa nãy tôi quên hỏi, cái tay này của anh là ai trị vậy?” Đối phương có thể chữa khỏi tay của lão Từ, trình độ này, ít nhất đều là hạng nhất
Bác sĩ Từ biết nhất định sẽ có người hỏi, nhưng ông ấy không thể nói: “Một bác sĩ ẩn cư ra tay.” Ông ấy kéo đề tài qua một bên: “Cái tay này đã lành hay chưa còn phải thử thêm vài lần mới được.”
Ông ấy không muốn nhiều lời sao chủ nhiệm không thấy được: “Được, vậy trước hết tôi không hỏi
Hôm nay ông chủ động thỉnh chiến, thế tôi sắp xếp phẫu thuật, buổi phẫu thuật nào có thể sắp xếp đều sắp xếp cho ông.”
“Được.”
Vì thế buổi tối, Từ Phàm đợi tin tức cả ngày vừa về đến nhà, đã nhìn thấy cha gần như ngồi phịch trên sô pha
Anh ta không khỏi nhìn mẹ bên cạnh, nhẹ giọng nói: “Tình huống thế nào?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.