Trò Chơi Đói Khát Cầu Sinh

Chương 328: Thế giới động vật 33




Phải biết rằng Đông y và Tây y rất khác nhau, Tây y chủ yếu dựa trên những trang thiết bị chuyên môn, còn Đông y thì lại dựa vào kinh nghiệm là chính
Những ghi chép lâm sàng Đông y này anh ta đều có thể hiểu rõ, tuy không thể ngay lập tức trở thành thần y nhưng ít nhất cũng bước chân được vào cửa
Không ngờ bà Phạm lại có đồ tốt như vậy
Chẳng lẽ trước giờ bà Phạm đều chữa bệnh dựa trên y thuật chân thật sao
Không không, không có khả năng
Từ Phàm nhanh chóng bác bỏ suy nghĩ này
Đông y dù có xuất thần nhập hóa đến đâu thì cũng không thể nào không để lại dấu vết gì được
Nhưng mà một người thần bí như bà Phạm luôn có những phương thức quỷ thần khó lường, lại thêm một quyển ghi chép Đông y cổ này cũng không phải là không thể
“Là một cái đùi to.” Anh ta vừa suy nghĩ vừa cầm quyển ghi chép đó trở về phòng
Và tất cả những gì đã xảy ra trong phòng khách đều được chứng kiến bởi những con vật cưng đang nằm trên ghế sofa
“Hy vọng nó xứng đáng với mười nghìn tích phân đã bỏ ra.” Thiệu Triệt nói
Quyển ghi chép này được bọn họ mua ở trong trung tâm thương mại nhằm nâng đỡ cho Từ Phàm, sau này còn phải đục nước béo cò, nương nhờ thế lực của anh ta để mà kiếm tiền
Cũng may Từ Phàm xem như có chí tiến thủ, có được bản ghi chép Đông y này anh ta có thể tiến bộ rất nhanh
Người khác thì chưa cảm thấy điều gì nhưng người đã khám chữa bệnh và làm việc với Đông y hơn nửa đời người như thầy thuốc Trần có thể nhận ra được điều đó
Ông ta không biết Từ Phàm đang lừa gạt, chỉ nghĩ đứa trẻ này có tài năng thiên phú, trước kia vì không muốn học nhưng bây giờ lại chịu học, vậy là được rồi
Đối với người học trò này, ông ta cũng rất vui lòng chỉ dạy nhiều thêm
Trong khi Từ Phàm đang chăm chỉ nghiên cứu Đông y thì ngày càng có nhiều bệnh nhân tìm đến anh ta thông qua những con đường khác nhau
Trong số những bệnh nhân tìm đến có người thì mắc bệnh nan y, có người thì bị các chứng bệnh khác, tìm đến đây cũng chỉ ôm hy vọng muốn thử xem
Trùng hợp cũng có những trường hợp Từ Phàm từng gặp qua trong quyển ghi chép
Sau khi anh ta tự tay chữa khỏi cho hai bệnh nhân dựa theo ghi chép trên đó, y thuật của anh đã được một số người công nhận, những người cho rằng anh ta chính là vị thần y kia ngày càng nhiều hơn
Dựa vào Từ Phàm, tốc độ kiếm tiền của bọn người Thẩm Tiêu chẳng những không chậm đi mà còn nhanh hơn
Qua ba tháng ngắn ngủi, bọn họ đã thu thập về được lên đến mười triệu, tương đương với 100.000 tích phân
Đã bỏ ra 10.000 tích phân cho Từ Phàm, vậy họ còn dư lại 90.000 tích phân
Bọn người Thẩm Tiêu đang bàn tính xem số dược liệu còn lại có thể phục sinh cho cô và Chử Đình hay không, cùng lúc này Từ Phàm đang nghênh đón một bệnh nhân mà anh ta không thể nào từ chối, nhưng mấy người Thẩm Tiêu đều không muốn trị liệu cho người này
Trên thế giới này, con người dù có phủ nhận như thế nào đi chăng nữa thì vẫn sẽ có sự phân chia giai cấp
Có người dù vất vả cố gắng cả đời vẫn chưa có lấy một miếng đất cắm dùi, còn có người khi vừa mới sinh ra đã được hầu hạ chăm sóc đến từng chân tơ kẽ tóc
Người đến tìm Từ Phàm lần này thuộc về vế sau
Nếu như người đến là một người quyền quý nhưng xấc xược ngạo mạn thì Từ Phàm còn có thể từ chối thẳng
Nhưng người kia thì không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đối phương chẳng những hào phóng, nho nhã lịch sự mà còn giúp mẹ Từ kiếm được một công việc nhiều tiền hơn và có đầy đủ phúc lợi
“Hóa ra công việc của mẹ tôi là do các người sắp xếp giúp.” Từ Phàm thầm nghĩ do mình tính sai, anh ta còn tưởng rằng đó là sự đền ơn của những người bệnh đã được chữa trị, chưa từng nghĩ đến lại là công sức của một người khác
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Đây là sự tôn trọng của ông cụ nhà tôi đối với nhân cách của bác sĩ Từ.” Người đến nhã nhặn nói: “Lương y bây giờ hiếm thấy
Nếu có thể giúp bác sĩ Từ giải quyết một số việc muộn phiền trong nhà, để anh trị liệu giúp cho nhiều người hơn nữa, vậy xem như cụ ông nhà chúng tôi cũng đã đạt được mục đích mình mong muốn.”
Trên ghế sofa, ba người Thẩm Tiêu đều nghe hết những lời trong cuộc trò chuyện này
Thẩm Tiêu nói: “Bên kia có chuẩn bị rồi mới đến.”
“Không chỉ chuẩn bị trước, nếu nói người này là độc đoán cũng không phải là nói quá.” Chử Đình cười lạnh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Rõ ràng là muốn nhờ vả người khác nhưng lại đánh đòn phủ đầu trước, đủ để thấy sự kiêu ngạo trong đó
“Đáng tiếc, có chuẩn bị trước thì đã sao
Các người không muốn trị, dù anh ta có thể hiện tâm ý hơn nữa cũng chẳng giúp được gì.” Thiệu Triệt cũng không thích lắm tác phong làm việc của người này

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.