Trò Chơi Đói Khát Cầu Sinh

Chương 329: Thế giới động vật 34




Đương nhiên, Từ Phàm không biết ý nghĩ của những con thú cưng này
Từ Phàm cười cười, người ta đều đã cho mình lợi ích rồi, vậy anh ta cũng không thể từ chối yêu cầu tiếp theo của đối phương
Có hơi phiền chán kiểu úp úp mở mở của người trưởng thành, Từ Phàm lược bỏ hết các bước trung gian mà hỏi thẳng: “Các anh đã điều tra tôi rõ ràng như vậy, chắc hẳn cũng biết thói quen của tôi
Có mang thông tin của bệnh nhân đến không?”
Người nọ lấy ra một tập hồ sơ trong túi đựng tài liệu và đặt ở trước mặt Từ Phàm: “Tất cả thông tin mà anh muốn đều ở trong này.”
Từ Phàm mở ra xem, cùng lúc đó Thẩm Tiêu cũng nhảy lên bàn
Trang đầu tiên trong hồ sơ của bệnh nhân là một gương mặt thiếu niên tuấn tú, nhìn thông tin sơ lược ở bên cạnh thì người này mới chỉ 24 tuổi, có thể nói là khá trẻ
Có lẽ vì ông trời đã ban cho anh ta quá nhiều nên đã không cho anh ta một cơ thể khỏe mạnh, đầu tiên là khiến anh ta liệt nửa người sau khi bị ngã, sau đó lại để anh ta mắc bệnh hiểm nghèo vô phương cứu chữa
“Không cách nào cứu được.” Thẩm Tiêu nhìn trình độ học vấn tươi đẹp bên dưới, lắc đầu
Cô không tiếp xúc nhiều với những ân oán trong giới nhà giàu nhưng vẫn có thể tưởng tượng được, một người quanh năm bị chèn ép rồi sẽ có một ngày sẽ vùng dậy trả thù
Hơn nữa, nhìn vào trình độ học vấn của bệnh nhân này, chắc chắn anh ta là một người thông minh
Nếu chỉ là một người bình thường thì tốt rồi, đây còn là người thông minh thì càng không thể cứu nổi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ông trời đã ưu ái cho anh ta, cho anh ta quá nhiều tài nguyên tốt, nếu bọn họ nâng lên tiếp nữa thì ai biết được sẽ gây ra bao nhiêu rối loạn trong tương lai
Khi Thẩm Tiêu lắc đầu, Từ Phàm cũng đã thầm cho một dấu X sau khi đã đọc xong những thông tin này
Trước đây khi anh ta tiếp khách, à không là tiếp bệnh nhân, bà Phạm đã đưa ra cho anh ta một tiêu chuẩn, trong số đó nhất định phải gạt bỏ người giàu sang phú quý
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lý do mà bà Phạm đưa ra chính là ông trời đã thiên vị hơn cho những người này, nên bà sẽ không thiên vị cho họ nữa, thà ban hi vọng cho những người bình thường vẫn tốt hơn
Từ Phàm đã tiếp thu được lý do này
Đương nhiên, dù anh ta có chấp nhận hay không chấp nhận thì anh ta cũng không phải là người quyết định, thái độ của anh ta không quan trọng
Từ Phàm đã đưa ra lựa chọn loại trừ, tuy nhiên không có biểu hiện từ chối ra mặt mà hẹn đối phương đưa người đến vào ngày mai, sau đó sẽ giả vờ kiểm tra rồi nghĩ ra một cái cớ để từ chối là được
Còn về phần mẹ của anh ta, chỉ đành cho bà ấy đổi việc lần nữa thôi
Từ Phàm đã tính toán rất tốt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng ngày hôm sau anh ta mới phát hiện, bệnh nhân kia ấy thế mà là hàng xóm sát vách nhà mình
Điều này đã tuyên bố rõ nhất định phải chữa trị cho anh ta
Từ Phàm chỉ cảm thấy da đầu tê dại
Bây giờ, anh ta mới phần nào hiểu được những rắc rối mà bà Phạm nói là gì
Mặc dù vậy đến cuối cùng Từ Phàm cũng chọn cắt đứt chủ đề này
Sau hai ngày tự kiểm tra cho bệnh nhân kia, anh ta tìm một cơ hội đến xin lỗi họ: “Y thuật của tôi không giỏi, tôi thật sự bất lực trước tình trạng này của quý ngài.”
Đối phương cũng không ngờ Từ Phàm sẽ cho ra một đáp án như vậy, sự tao nhã mà bọn họ tiết chế xém chút nữa đã bị phá vỡ
Cuối cùng vẫn là bệnh nhân trẻ tuổi kia lên tiếng và nói với Từ Phàm rằng không sao, nụ cười của anh ta vừa ung dung lại rộng lượng: “Thật ra tôi đã sớm chấp nhận số phận rồi, lần này tôi đến cũng chỉ với tâm lý muốn thử xem thôi
Bác sĩ Từ trẻ không cần phải cảm thấy xấu hổ, đây có lẽ là số mạng của tôi.”
Nụ cười tao nhã của đối phương khiến đáy lòng Từ Phàm hơi dao động, cảnh tượng này khiến trong đầu Thẩm Tiêu vang lên một hồi chuông cảnh báo
Cũng ngay vào lúc này, Chử Đình nhảy vọt lên để dùng cơ thể mình chặn tầm mắt của Từ Phàm, không để Từ Phàm mắc sai lầm
Bị con mèo làm gián đoạn, Từ Phàm bình tĩnh lại
Anh ta thương tiếc tiễn người ra khỏi cửa, giữa vùng lông mày chứa đựng sự hoài nghi
Thẩm Tiêu có thể đoán được điều mà anh ta đang nghi ngờ, đối với một bác sĩ, chẳng phải tất cả sinh mạng điều bình đẳng như nhau hay sao
Nhưng xin lỗi, cô không muốn đến bản đồ như chiến tranh lần nào nữa
“Bệnh nhân này có vẻ lợi hại.” Thẩm Tiêu nói với Chử Đình

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.