Khi Thẩm Tiêu biết được tin này từ bà Phạm, cô và Chử Đình nhìn nhau một lúc lâu rồi mới nói: “Đúng là một người tàn nhẫn.”
Từ Phàm vẫn không muốn ra tay cứu người đúng không
Được rồi, tôi nằm trên bàn phẫu thuật vì đã cứu mẹ anh, sắp chết rồi
Để xem lần này anh có thể nhẫn tâm không ra tay cứu giúp không
“Nếu Từ Phàm thật sự có bản lĩnh cứu người, lần này e là có bị véo mũi cũng phải thừa nhận.” Thiệu Triệt chỉ cảm thấy những người giở trò chính trị thật quá tàn nhẫn, tàn nhẫn với kẻ khác, càng tàn nhẫn với chính mình: “Chỉ tiếc, anh ta đã tìm nhầm nguồn.”
Từ Phàm chỉ là con rối..
Sự việc đã xảy ra rồi, nguyên nhân và động cơ cùng những vấn đề khác chỉ có thể tạm gác lại, điều quan trọng là phải xem Từ Phàm làm gì tiếp theo
“Từ Phàm hẳn sẽ tìm đến bà Phạm.” Thẩm Tiêu suy đoán
Mạng người đang bị đe doạ, xét về tình về lý, Từ Phàm đều có thể đi một chuyến như vậy
“Ừ...” Đôi mắt xanh của Chử Đình khẽ mở: “Đến lúc đó xem anh ta làm như thế nào.”
Đối với bọn họ, Từ Phàm chỉ là khách qua đường, tương lai Từ Phàm có như thế nào thì vẫn phải do chính bản thân anh ta gánh vác
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đúng như dự đoán của mấy người Thẩm Tiêu, Từ Phàm đã đến tìm bà Phạm
Hiện tại người của Đàm Vệ đang cấp cứu trong bệnh viện, phòng phẫu thuật là nơi anh không thể vào được, chỉ có thể về nhà đợi trước
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Bà ơi, thật sự không thể cứu Đàm Vệ sao ạ?” Chuyện đã đến nước này, điều duy nhất mà Từ Phàm có thể làm là cố gắng tìm một cơ hội sống cho Đàm Vệ
Bà Phạm đang làm rau muối chua, nghe Từ Phàm hỏi như vậy nhưng vẫn chậm chạp không trả lời
Đợi cho đến khi bà nhồi rau muống chua vào đầy hũ mới đứng dậy, đấm đấm lưng rồi nói: “Trước khi trả lời, tôi muốn biết rõ cậu đang đứng trên lập trường nào để hỏi câu này
Là vì Đàm Vệ, hay là vì anh ta đã cứu mẹ cậu?”
“Có lẽ là cả hai, hiện tại thì cái sau chiếm tỉ lệ cao hơn cái trước.”
“Vậy nếu tôi nói với cậu, nguyên nhân mà mẹ cậu xảy ra tai nạn rất có thể là do chính Đàm Vệ sắp đặt thì sao?” Bà Phạm nhìn vào mắt anh ta: “Dù là như vậy, cậu vẫn muốn cứu?”
Từ Phàm nghe xong thì sững sờ, đồng tử bất giác dãn to ra: “Sao có thể...”
“Cho dù lần này không phải, miễn gia đình vẫn là điểm yếu của cậu, vậy sau này chắc chắn sẽ có chuyện như thế xảy ra.” Bà Phạm cũng không có khẳng định vụ tai nạn của mẹ Từ Phàm là do Đàm Vệ gây nên: “Đến lúc đó cậu nên làm thế nào?”
Từ Phàm lâm vào mớ suy nghĩ hỗn loạn
Anh ta không tin sẽ có người dùng thủ đoạn bỉ ổi như thế, nhưng mặt khác, anh ta vẫn hiểu rõ một khi bản chất con người trở nên xấu xa thì sẽ không gì là giới hạn
Phẫn nộ, sợ hãi và mông lung, đủ loại cảm xúc đều hiện rõ trên khuôn mặt Từ Phàm
Cuối cùng, anh ta nhìn bà Phạm với một nụ cười khổ: “Đó chính là lý do mà bà đã nói không muốn kéo cháu xuống nước đấy ạ?”
“Hối hận rồi à?” Bà Phạm hỏi
“Dù hối hận thì cũng đã muộn rồi, không phải sao?”
“Vậy cậu còn muốn cứu Đàm Vệ không?”
Từ Phàm nghiến răng, cuối cùng hạ quyết tâm, nói: “Cứu!”
Sau đó anh ta giải thích với bà Phạm: “Thế lực của nhà họ Đàm rất lớn, nếu Đàm Vệ mà chết như vậy, nhà họ Đàm chắc chắn sẽ không để yên
Không bằng cứ cứu anh ta, trước phải giữ cho anh ta sống sót đã, nhưng mà không cần chữa khỏi bệnh của anh ta
Trước tiên cứ tạm như vậy đi.”
Nói vậy, cũng không tính là cứu
“Ở chỗ tôi có loại thuốc khiến người ta phải nói thật.” Bà Phạm nói: “Nếu cậu không muốn lúc nào cũng bị quấy rối, có thể dùng nó để hỏi Đàm Vệ có làm việc này không.”
Từ Phàm có ý muốn lấy nhưng rất nhanh lại lắc đầu: “Bỏ đi
Cháu không thể việc gì cũng trông cậy vào bà, việc này vẫn nên để cháu tự giải quyết.”
..
Cuộc phẫu thuật bên kia của Đàm Vệ miễn cưỡng chỉ có thể giữ mạng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau đó, người nhà họ Phạm đã bỏ qua sự ngăn cản của bệnh viện và nhất quyết đưa Đàm Vệ đến chỗ Từ Phàm
“Các người không ai được vào.” Từ Phàm đã chuẩn bị xong, sau khi để đám người kia đưa Đàm Vệ vào phòng mình thì đuổi bọn họ ra ngoài, không cho bất kỳ ai vào
Ban đầu những người đó không đồng ý, nhưng ngược lại Từ Phàm trông thong thả hơn bọn họ nhiều, điệu bộ xem ai hao tổn hơn ai
Bọn người nhà họ Đàm bất đắc dĩ phải ra khỏi cửa
Sau khi bọn họ ra khỏi cửa, Chử Đình cũng tìm được trong phòng ngủ của Từ Phàm hai chiếc camera quay lén khuất tầm mắt, vừa mới được mấy người kia đặt lén
Anh và Thẩm Tiêu, Thiệu Triệt ngồi ngay bên cạnh, chứng kiến tất cả
“Cảnh giác thật đấy.” Ngậm lấy hai chiếc camera ra, sau đó là đợt hành động của bà Phạm đi ra từ phòng ngủ phụ
Khoảng mười phút sau, bà Phạm mở cửa phòng và gật đầu ra hiệu với Từ Phàm, Từ Phàm bước vào phòng ngủ chính
..