Khi Đàm Vệ tỉnh lại, thứ mà anh ta nhìn thấy là những bức tường trắng nhợt nhạt, không có mùi thuốc khử trùng nồng nặc
Anh ta nghiêng đầu nhìn thấy bàn làm việc và máy vi tính cạnh cửa sổ, trong đầu anh ta chợt lóe lên một tia vui sướng
Nơi này là phòng Từ Phàm
Anh ta còn sống
Anh ta đã thành công
Trong lúc anh ta đang hưng phấn thì cảm giác có người đi đến bên giường
Là Từ Phàm
“Từ Phàm.” Tiếng nói yếu ớt
Thật ra bây giờ anh ta cảm thấy rất khỏe, biểu hiện yếu ớt chỉ vì muốn thể hiện sự suy yếu trước mặt Từ Phàm
Nhưng Từ Phàm lại thẳng thừng xé bỏ lớp ngụy trang của anh ta: “Đừng giả vờ nữa, tình trạng hiện tại của anh rất tốt.”
Sau đó, anh ta không thèm quan tâm đến sự xấu hổ chợt lóe lên rồi biến mất của Đàm Vệ mà tiếp tục nói: “Tai nạn xe của mẹ tôi là do anh bày bố đúng không?”
Đàm Vệ nhìn chằm chằm vào Từ Phàm, anh ta vốn định trực tiếp phủ nhận nhưng khi nhìn thấy ánh mắt đó của Từ Phàm, cuối cùng lại nói: “Tôi biết anh đang nghi ngờ có người giở thủ đoạn, nhưng chuyện này không phải do tôi làm.”
Anh ta vừa dứt lời lại trông thấy Từ Phàm nở một nụ cười kỳ quái: “Anh nói dối.”
“Anh dựa vào đâu mà cho rằng tôi nói dối.” Đàm Vệ vẫn bình tĩnh
“Một người ngồi trên xe lăn như anh, sao có thể nhanh nhẹn được như thế
Trừ khi tất cả mọi việc đã nằm hết trong tầm kiểm soát của anh.” Từ Phàm nói
“Tôi thừa nhận, tôi đã thực sự có ý tưởng này trong đầu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng chuyện của ngày hôm nay chỉ là trùng hợp.”
“Có phải trùng hợp hay không tự lòng anh biết rõ.” Từ Phàm nhếch miệng: “Cũng may mẹ tôi chỉ bị thương nhẹ, tôi sẽ không tranh cãi nhiều với anh
Bây giờ anh vẫn còn sống, tôi cũng không định phụ “ơn cứu mạng” của anh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Gác lại chuyện tai nạn xe của mẹ tôi đi, tôi biết lúc này chắc hẳn có rất nhiều người đang theo dõi tôi, có thể bọn họ đang âm thầm mưu tính gì đó
Thế này, tôi và anh làm một giao dịch đi
Tôi sẽ giữ cho anh sống sót, còn anh giúp tôi áp chế lại những người đó, thế nào
Chuyện tương tự như ngày hôm nay, tôi không muốn nhìn thấy lần thứ hai.”
Lời này của Từ Phàm chứa lượng thông tin khá lớn, đủ các loại manh mối cuối cùng quy tụ thành một câu hỏi trong đầu Đàm Vệ: “Bệnh của tôi không khỏi sao?”
Anh ta đã dò hỏi qua những người từng đến nhà để nhờ giúp đỡ, cuối cùng chỉ nhận lại được một câu trả lời là diệt trừ mọi bệnh lớn bệnh nhỏ
Từ Phàm không thể như vậy với anh ta
Những Từ Phàm chỉ đáp lại anh ta bằng một cái mỉm cười, sau đó liền ra khỏi phòng ngủ
Rất nhanh, có người vọt vào
Sau đó những người nhà họ Đàm vui mừng, vội vã thu xếp muốn đưa Đàm Vệ đi
“Cút!” Tuy lòng dạ Đàm Vệ có thâm sâu đến đâu, sự chênh lệch to lớn sau mừng rỡ vẫn hiện ra ra mặt: “Tất cả cút hết cho tôi.”
“Choang” một tiếng, bình hoa bên cạnh bị quăng vỡ, những người nhà họ Đàm chen vào đều bị dọa sợ rồi đi hết ra ngoài
Từ Phàm vờ như không nghe những tiếng động này, mà ánh mắt của Đàm Vệ cũng trở nên ác liệt lên
Anh ta tự cho là mình đã rất khách khí đối với Từ Phàm rồi, nếu không đến mức bất đắc dĩ không còn cách nào khác, anh ta sẽ không dùng đến thủ đoạn đó
Khi đủ mọi cách thức ép buộc Từ Phàm phải cứu anh ta đang hiện lên trong đầu thì lúc này, cửa phòng lại mở ra
Sau đó, Đàm Vệ thấy có gì đó nhảy lên giường
Là một con mèo..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Con mèo nhảy lên giường là một con mèo Ragdoll, rất đẹp, đặc biệt là đôi mắt xanh biếc kia, khi Đàm Vệ nhìn trực diện với nó thì luôn có cảm giác như đang nhìn một người nào đó
Ngay khi anh ta muốn hất con mèo ra khỏi giường, móng của con mèo Ragdoll bỗng chốc ấn vào trán anh ta
Những móng vuốt sắc nhọn xuyên qua lớp da giữa hai lông mày của anh ta, và anh ta cảm thấy như thể mình đang bị thứ gì đó giữ chặt, không thể cử động được
Lý trí vẫn còn đó, nhưng xác thịt không còn nằm trong tầm kiểm soát của anh ta nữa
Con mèo này.....
Trong chớp mắt, Đàm Vệ nghĩ đến một khả năng
Chả trách một người bình thường như Từ Phàm lại có bản lĩnh chữa khỏi tất cả các bệnh nan y, cũng chả trách những người trước kia đến xin chữa bệnh không có một chút sẹo trên người, ví dụ như đây hoàn toàn không phải năng lực của người phàm thì sao
Lúc Đàm Vệ đang suy đoán trong lòng, anh ta phát hiện miệng mình bị mèo cạy ra, sau đó có thứ gì đó lạnh lẽo nhét vào
Thậm chí anh ta còn không có thời gian để nếm nó là gì, khi cằm anh được nâng lên, và thứ đó đã trượt xuống cổ họng và vào dạ dày anh ta
Mày cho tao ăn cái gì thế