Thẩm Tiêu khó hiểu: “Sao thế?”
“Tôi mới vừa mua tin tức của bản đồ sau.”
“… Cho nên?” Thẩm Tiêu có một dự cảm xấu
“Là bản đồ chiến tranh.”
Thẩm Tiêu: “…”
Lý do muốn rời bản đồ hiện tại, hoàn toàn là bởi vì bản đồ này quá mức nguy hiểm
Mà nếu bản đồ sau là bản đồ chiến tranh, vậy cô tình nguyện tạm thời ở lại bản đồ này trước
Dừng tay viết thông báo được một nửa, Thẩm Tiêu xé nát vứt vào thùng rác
Nếu còn muốn tiếp tục, vậy những vật tư này đương nhiên sẽ thành đồ cứu mạng
…
Buổi tối, khi Thẩm Tiêu đang mơ màng sắp đi vào giấc ngủ, đột nhiên nghe thấy bên ngoài truyền đến một tiếng trầm đục, lúc này cô lập tức tỉnh táo, cô nhanh chóng lay tỉnh Chử Đình, nín thở tập trung suy nghĩ chú ý tiếng động bên ngoài: “Anh nghe đi.”
Chử Đình cũng không ngủ, lúc này anh đang nhìn ngoài cửa sổ
“Ầm ầm ầm”, lại một tiếng sấm rền vang lên, không phải nghe lầm
Lúc này Thẩm Tiêu đứng bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài, bên ngoài tối đen một mảnh, chỉ có phía trên trời cao thỉnh thoảng có một luồng ánh sáng bạc cắt qua phía chân trời, tiếp theo cùng với tiếng sấm vang từ không trung ầm ầm nổ xuống
“Sắp mưa rồi.” Chử Đình nhích lại gần, nhìn ngoài cửa sổ
“Đúng vậy.” Thẩm Tiêu vừa vui vẻ lại lo lắng
Sau khi mưa, tình hình hạn hán chắc chắn sẽ giảm bớt, nhưng sau khi trời mưa sẽ xảy ra chuyện gì, vậy lại là chuyện khác
Tiếng sấm bên ngoài lúc này đã làm không ít người bừng tỉnh, loáng thoáng nơi xa có mấy ngọn đèn sáng lên, trong bóng đêm truyền đến tiếng la hét vui vẻ của mọi người, có thể tưởng tượng được, ở dưới màn đêm đen tối, lúc này có bao nhiêu người giống cô ngóng trông bầu trời, chờ mong cảnh trời hạn gặp mưa
Rất nhanh, một tiếng “lộp bộp” vang lên, Thẩm Tiêu nghe thấy có thứ gì đó đập vào cửa sổ
Là mưa
Trời mưa
Một trận mưa “lộp bộp” đột nhiên xối xuống, Thẩm Tiêu vội bật đèn nhìn, bọt nước đã đập khắp cửa sổ, hình thành màn nước rải xuống
Cô mở một khe cửa nhỏ, mưa rất nhanh đã bắn tung tóe vào phòng
Chử Đình dùng khăn lau thấm ít mưa cầm đi ngửi: “Không có mùi lạ gay mũi.” Tiếp theo anh lại duỗi tay đi chạm mưa, mưa vào tay mát rượi, chất nước sạch sẽ, hẳn là không bị ô nhiễm
Lúc này Thẩm Tiêu mới mở cửa sổ ra hơn phân nửa
Trời mưa mang đến dòng khí biến thành gió, trong gió xen lẫn mùi bùn đất khi mưa mới vừa rơi xuống, còn có cảm giác mù mịt khi khí nóng chợt gặp nước đập vào mặt mà đến
“Cuối cùng cũng mưa!” Thẩm Tiêu ngẩng mặt nghênh đón trận mưa này, nhưng rất nhanh cô cảm thấy như vậy còn chưa đủ, dứt khoát lôi kéo cánh tay Chử Đình dẫn anh đến ban công
Ban công ở phòng bọn họ ở là ban công khép kín, khi thủy tinh trên đỉnh đầu hai người bọn họ kéo ra, nước mưa dội xuống đầu, giội xuống bọn họ một cách triệt để
“Sảng khoái!” Hai người ở trong mưa trăm miệng một lời cảm thán, nhìn thấy đối phương đều cười
“Trời mưa rồi!” Lúc này dưới lầu cũng chấn động, đèn cửa khách sạn không biết khi nào đột nhiên sáng lên, Thẩm Tiêu vươn đầu nhìn xuống dưới lầu, chỉ thấy lúc này ở mảnh sân rộng trước cửa khách sạn đã có không ít người chạy ra, một đám đầu người di chuyển
Đúng vậy, cuối cùng trời cũng mưa rồi
Mọi người có đường sống rồi
…
Trận mưa này rất lớn, liên tiếp rơi hơn mười phút vẫn còn đang rơi
Thẩm Tiêu và Chử Đình dùng dụng cụ hứng ba bốn bồn nước lớn, hai người thay phiên tắm hoàn toàn sạch sẽ từ đầu tới chân, lại giặt sạch quần áo xong khi thần thanh khí sảng trở lại trước cửa sổ sát đất ở phòng khách, bên ngoài mưa vẫn không ngừng, hơn nữa nghe thanh thế bên ngoài, hình như mưa cũng không nhỏ đi chút nào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Trận mưa này sẽ bao lâu đây?” Thẩm Tiêu không biết, nhưng cô có dự cảm sẽ không ngừng quá nhanh
Một lần nữa đóng cửa ban công, Thẩm Tiêu lại nằm về trên giường
Cùng với trận mưa này, tối nay cô ngủ rất ngon
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Tiêu thức dậy trong tiếng mưa rơi
Mở mắt ra nhìn ngoài cửa sổ, bên ngoài còn đang mưa
Thế mưa còn rất lớn, mưa chảy xuống dán lên cửa sổ, ngay cả bên ngoài là dáng vẻ gì cũng hết sức mơ hồ
“Dậy rồi?” Chử Đình đẩy cửa tiến vào thấy cô mở mắt, đưa cốc trong tay cho cô: “Uống ít nước gừng đi
Uống xong chúng ta xuống lầu, trưa hôm nay tầng một có liên hoan.”
“Liên hoan?” Thẩm Tiêu mở miệng mới phát hiện giọng mình có hơi khàn khàn, cái mũi cũng có hơi nghẹt, xem ra là ngày hôm qua gặp mưa bị cảm
Cô nhận lấy cốc nước: “Anh nấu hả?”
“Ừ.”
Thẩm Tiêu uống một ngụm nhỏ, có chút mùi vị mang theo vị ngọt: “Còn thêm đường
Rất cẩn thận.”
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]