Chử Đình được khen một câu có hơi không được tự nhiên quay mặt sang chỗ khác: “Không phải do sợ cô ngại vị không ngon khó uống, không chịu uống sao.”
“Anh đừng gạt tôi, tôi chính là học trò có thể chịu khổ nhất trong tay sư phụ tôi đó.” Thẩm Tiêu cười nhân lúc còn nóng uống hết một ngụm nước gừng còn lại, sau đó trả cốc cho Chử Đình: “Cảm ơn.”
Chử Đình cắn đầu lưỡi: “Mau rời giường đi, tầng một có liên hoan, chúng ta cùng đi nhìn xem.”
“Biết rồi biết rồi.”
Bởi vì phải xuống lầu, Thẩm Tiêu thay một bộ quần áo mùa hè phù hợp, chờ ra khỏi cửa phòng phòng, cô phát hiện nhiệt độ bên ngoài hình như có hơi thấp, bèn mặc thêm một chiếc áo khoác
Chờ cô chỉnh lý thỏa đáng, sau khi hai người ra ngoài, Chử Đình rút hai sợi tóc từ trên đầu Thẩm Tiêu cột trên nắm tay cửa của hai căn phòng, sau đó thắt nút chết
Làm xong những việc này, bọn họ mới đi thang máy xuống tầng một
Đến nhà ăn tầng một, vừa đến đây, Thẩm Tiêu đã ngửi thấy mùi thức ăn
Lúc này bên trong bên ngoài nhà ăn tất cả đều là người, rất náo nhiệt, cũng rất có sức sống
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Người phụ trách khách sạn tinh mắt nhìn thấy bọn họ, tiến lên mời hai người bọn họ đi đến một bàn ngay góc
Thẩm Tiêu nhìn về phía góc đó, người ngồi trên bàn ăn mặc cao quý, hình thành đối lập rõ nét với nhóm người xung quanh
Biết người ngồi bàn đó đều là người nào, Thẩm Tiêu không muốn qua đó lá mặt lá trái, vừa khéo đi nửa đường gặp được cô bé và ông nội của cô bé ngày hôm qua, cô bèn tìm cớ đi đến bên cạnh hai ông cháu nhà đó
Ông cụ ngày hôm qua nhìn thấy Thẩm Tiêu, trên mặt lộ vẻ tươi cười: “Cô cũng xuống à?” Tiếp theo thấy bên cạnh cô không có ai, nghi hoặc nói: “Chồng cô không tới sao?”
Khi Thẩm Tiêu nghe thấy từ ‘chồng’ thì biết ông cụ hiểu lầm rồi, nhưng loại chuyện này không cần thiết phải giải thích quá nhiều với người không quen biết
“Lát nữa anh ấy sẽ đến.”
“Thì ra là thế
Không biết xưng hô với cô như thế nào
Tôi họ Lâm.” Ông cụ nói xong, lại giới thiệu cháu gái đứng bên cạnh: “Đây là cháu gái của tôi, Lâm Đồng.”
“Tôi họ Thẩm.” Thẩm Tiêu nói xong, nghĩ một lát, vẫn nói thêm một câu: “Chồng tôi họ Chử.”
“Sau này đã biết xưng hô như thế nào.” Ông Lâm nói
Trong quá trình trò chuyện với ông Lâm, Thẩm Tiêu dần biết bọn họ vốn là người Chu Sơn, bởi vì nghe được một ít tin tức, vì để đề phòng, cho nên người một nhà đều ở lại đây trước
Phía dưới ông cụ còn có hai đứa con trai con dâu, nhưng đứa cháu trước mắt cũng chỉ có một mình Tiểu Lâm Đồng
“Bây giờ mọi người xuống dưới đều là vì thám thính tin tức.” Ông cụ nói xong, tầm mắt nhìn về phía cơn mưa ngoài nhà ăn: “Trận mưa này cũng không biết sẽ rơi bao lâu, nếu kéo dài quá lâu giống như cực nóng lúc trước, chỉ sợ cuộc sống sau này cũng khó chịu đựng nghe nói một vài thành thị phía nam vùng duyên hải đã bị nhấn chìm, không ít người đã chết
Hiện tại trận mưa to này vẫn không ngừng, chỉ sợ là họa vô đơn chí
Những người may mắn chúng ta lại đây trước tiên, nếu không còn không biết có thể sống đến bây giờ hay không.”
“Trong một chốc e rằng trận mưa này sẽ không dừng được.” Thẩm Tiêu uống một ngụm đồ uống nói: “Ông vẫn nên nắm chắc tích trữ một ít vật tư thì tốt hơn.”
Ngày hôm qua Thẩm Tiêu ám chỉ nói sắp mưa, kết quả vào ban đêm mưa đã rơi xuống, ông Lâm cảm thấy Thẩm Tiêu chắc chắn có con đường tin tức của mình
Hiện tại cô nói phải tích trữ vật tư, vậy kế tiếp chỉ sợ tình thế sẽ càng gian nan
“Được.” Ông cụ đè thấp giọng nói
“Cảm ơn.”
Bên này bọn họ trò chuyện chưa đến 10 phút, Thẩm Tiêu ăn gần hai cái bánh ngọt, Chử Đình ở bên kia cũng tới đây
Chử Đình và những người ở bên đó trò chuyện những gì, hiện tại chắc chắn không quá tiện nói, Thẩm Tiêu thấy môi anh có hơi khô, vừa khéo mình cũng muốn đi bưng đồ để uống, bèn hỏi anh: “Anh muốn uống chút gì không?”
“Nước khoáng là được.” Chử Đình nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Được.” Thẩm Tiêu xoay người đến khu đồ uống
Ông cụ thấy thế gật đầu với Chử Đình, cười nói: “Tình cảm của hai vợ chồng thật tốt.”
Vợ chồng
Từ này vẫn là lần đầu tiên trong cuộc đời Chử Đình nghe người ta nói với mình, anh đương nhiên biết từ này có nghĩa gì, cũng đoán được người ông cụ trước mắt chỉ chính là anh với ai
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng mà…
Anh khụ một tiếng: “Sao ông cụ nhìn ra tôi và cô ấy là một cặp… vợ chồng?”