Trò Chơi Đói Khát Cầu Sinh

Chương 413: Thế giới thần quái 35




Mệt tôi lúc đầu còn tin lời nói của anh ta, nghĩ rằng anh ta và tôi đều là người sống
Anh ta nói có Đại Yêu khiến chúng tôi không thể thu tích phân, tôi lập tức đi theo anh ta đi trừ yêu khắp nơi, kết quả sau khi tôi tiêu hao toàn bộ bùa chú và đạo cụ mà tôi chuẩn bị sạch sẽ, mới phát hiện ý định ban đầu của anh ta chính là vì ăn luôn tôi
Nếu không phải có Lâm Huyền Chi, chỉ sợ bây giờ tôi cũng là một thành viên trong đám cô hồn dã quỷ ở huyện Vân Hòa, xếp hàng bị anh ta cắn nuốt.”
Trải nghiệm của Từ Lâm, cùng với việc mà hai người Thẩm Tiêu mới vừa trải qua, giống nhau một cách thần kỳ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Triệu Đông đang cố ý dẫn đường bọn họ, trong lòng Thẩm Tiêu biết rõ
Nếu không chuyện liên tiếp sau đó, cũng sẽ không trùng hợp như thế đều để bọn họ gặp phải
Khi Thẩm Tiêu trầm mặc, một tiểu nha đầu từ dưới chân núi chạy tới thở hổn hển, cô bé lo lắng nói với Từ Lâm: “Cô Từ, độc của công tử chúng tôi lại phát tác, xin cô qua đó khám thử.”
Từ Lâm vừa nghe Lâm Huyền Chi có việc, vội nhấc làn váy đi xuống dưới chân núi: “Vậy tôi đi xuống đây.”
Đi chưa được mấy bước, cô ta đột nhiên nghĩ đến cái gì, quay đầu nói với Thẩm Tiêu: “Độc trên người Lâm Huyền Chi cũng là Triệu Đông làm hại.” Nói xong, cô ta quay đầu đi xuống núi
Chủ nhân xảy ra chuyện, làm khách, theo lý nên đi xem tình huống
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thẩm Tiêu và Chử Đình cũng cùng xuống núi

Độc của Lâm Huyền Chi có chút nghiêm trọng… thật ra từ dáng vẻ ngày hôm qua của anh ta cũng có thể nhìn ra Vốn là thuốc độc không có thuốc nào cứu được, nhưng bởi vì Từ Lâm đúng lúc có một vị thuốc giảm bớt thuốc độc, mới để anh ta sống đến hiện tại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng cho dù là như vậy, cũng chỉ là treo mạng mà thôi
Thẩm Tiêu và Chử đình không đi đến phòng ngủ của Lâm Huyền Chi, bọn họ đợi hồi lâu ở bên ngoài, lúc này Từ Lâm mới rưng rưng mắt đi ra khỏi phòng
“Thật sự là người tốt không sống lâu, tai họa để lại ngàn năm.” Từ Lâm nhìn hai người Thẩm Tiêu lau nước mắt nói
“Lâm công tử cát nhân tự có thiên tướng, nói không chừng sẽ không có việc gì.” Thẩm Tiêu an ủi nói
“Tôi cũng hy vọng vậy, nhưng thuốc của tôi nhiều nhất chỉ có thể dùng ba lần
Sau khi dùng hết ba lần, sau đó anh ta lại phát tác, tôi chỉ có thể thật sự bất lực.” Từ Lâm nói xong, con mắt bèn dùng một loại ánh mắt khẩn cầu nhìn về phía Thẩm Tiêu: “Cô Thẩm, tôi biết lời kế tiếp của tôi rất mạo muội, nhưng tôi đã không có cách nào
Không biết chỗ cô có thuốc mang đến từ thế giới khác không, bất kể là gì, chỉ cần có thể cứu anh ấy là được, tôi nguyện ý dùng thứ khác của tôi trao đổi với cô.”
Việc này…
Trong tay Thẩm Tiêu quả thật còn có một ít linh dược còn thừa
Thuốc đến từ thế giới tu tiên, độc trong thế giới thần quái, hẳn là vấn đề không lớn
Nhưng mà… Thứ này rất quý, thời gian mà cô và Lâm Huyền Chi quen biết nhau tính ra còn chưa đến một ngày, lấy linh dược ra cứu người, điều này khiến cô có chút chần chờ
“Thật xin lỗi.” Thẩm Tiêu từ chối nói: “Tôi không có loại thuốc ấy
Nhưng trung tâm mua sắm có, cô có thể dùng tích phân đổi không phải sao?”
Nhận được lời từ chối của Thẩm Tiêu, đáy mắt Từ Lâm hiện lên một tia thất vọng: “Tôi đâu phải chưa từng nghĩ tới
Nhưng anh ấy bị thương bên trong, muốn chữa trị hoàn toàn, cần mấy chục vạn tích phân, trong một lúc tôi không gom được nhiều tích phân như vậy
Nếu không tôi cũng sẽ không xin hai người giúp đỡ.”
“Thật xin lỗi, việc này tôi cũng không thể ra sức.” Thẩm Tiêu xin lỗi
“Không sao, mỗi người đều có lo lắng của mình, tôi hiểu.” Từ Lâm mất mác nói
Bởi vì Lâm Huyền Chi phát tác độc, hai ba ngày kế tiếp cũng chưa nhìn thấy người
Mà Thẩm Tiêu và Chử Đình đều im lặng đợi ở chỗ mình, chỉ có Từ Lâm thường xuyên sẽ tìm bọn họ nói chuyện
Vài ngày tiếp theo, ba người cũng coi như có chút giao tình
Tới ngày thứ tư, Lâm Huyền Chi nằm trên giường mấy ngày đã lộ diện
So với lúc trước mà nói, mắt thường có thể thấy được anh ta gầy đi không ít, khuôn mặt vốn đã không có mấy miếng thịt mơ hồ có xu hướng biến dạng, nhìn mà Từ Lâm lại lén lút giàn giụa nước mắt một trận
“Tôi không sống được bao lâu nữa.” Lâm Huyền Chi vừa thấy hai người Thẩm Tiêu đã mở miệng nói câu này
“Ừ, cũng không tính là đột ngột.” Chử Đình nói
Những người khác: “…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.