Trò Chơi Đói Khát Cầu Sinh

Chương 414: Thế giới thần quái 36




Đối với lời nói của Chử Đình, Lâm Huyền Chi cũng không giận, thậm chí anh ta còn nở nụ cười một cái: “Chết sớm chết muộn đều là chết, nhưng có chuyện tôi không thể không làm
Chuyện này có chút nguy hiểm, nếu các người còn ở lại nhà họ Lâm chúng tôi, rất có thể sẽ bị liên lụy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tôi đã bảo người ta chuẩn bị lộ phí cho mọi người, mọi người nhanh chóng xuống núi đi.”
Thẩm Tiêu và Chử Đình còn chưa nói, Từ Lâm ở bên kia đã kêu lên: “Anh muốn đi làm cái gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lẽ nào anh muốn đi thu phục Triệu Đông
Thế rất nguy hiểm tôi không cho anh đi!”
“Có nguy hiểm đi nữa, nhưng dù sao cũng phải có người làm việc này không phải sao?” Lâm Huyền Chi vẫn là dáng vẻ đó: “Cô ở lại không giúp được tôi cái gì, việc gì mà phải thêm vào mạng mình.”
“Nhưng đây cũng không phải chuyện của một mình anh.” Từ Lâm kiên quyết nói: “Tôi sẽ không đi
Hơn nữa, tôi không giúp được anh, nhưng hai người bọn họ chưa chắc không được.”
Hai người Thẩm Tiêu Chử Đình đột nhiên bị kéo vào đều nhìn về phía Từ Lâm
“Tôi biết, các người vừa tới thế giới này không lâu, trong tay chắc chắn nắm giữ không ít đạo cụ.” Lúc này Từ Lâm nghiễm nhiên đã trong trạng thái không quan tâm, cô ta nhìn Thẩm Tiêu khẩn cầu nói: “Nếu có các người giúp đỡ, vậy Triệu Đông chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ
Các người không cần dùng ánh mắt như vậy nhìn tôi, Huyền Chi anh ấy giống với chúng ta, tiền bối của anh ấy chính là người dừng lại ở trong thế giới này, cho nên đối với sự tồn tại của chúng ta, anh ấy biết rõ, nếu không cũng sẽ không tốn sức mang các người không rõ lai lịch ra khỏi huyện Vân Hòa
Huyền Chi cứu các người, các người coi như là báo đáp anh ấy, cùng giúp đỡ được không?”
Khi Từ Lâm nói lời này, Lâm Huyền Chi cũng đang nhìn Thẩm Tiêu và Chử Đình, trong mắt anh ta có chút do dự, nhưng rốt cuộc vẫn không nói ngăn cản lời cầu xin của Từ Lâm
Giúp không
Thẩm Tiêu nghĩ
Làm tốt chuyện ở trong phạm vi của mình, có thể giúp cô chắc chắn giúp
Nhưng đi vào thế giới này đã một quãng thời gian, cô vẫn không nhận biết được cái gì là thật cái gì là giả ở thế giới này
Nhận lời như vậy, cô không thể tùy tiện đồng ý được
“Chúng tôi đương nhiên nguyện ý giúp.” Người tiếp lời chính là Chử Đình
Vẻ mặt anh chính khí, làm cho Từ Lâm mừng rỡ: “Thật sao?”
“Giúp đỡ chính nghĩa, tự chúng tôi nên thúc ngựa lên trước.” Chử Đình nói: “Lâm công tử nói sao cũng có ân với tôi và Thẩm Tiêu, anh ta muốn làm gì, chúng tôi đương nhiên phải giúp
Nhưng mà, tôi có một cách rất chu toàn, có lẽ Lâm công tử anh không cần chết.”
“Ồ
Xin chỉ giáo?”
Chử Đình chắp tay với bọn họ: “Tôi ấy à, không nên thân, trước kia là một thương nhân, thứ khác không biết, nhưng việc như kiếm tiền này coi như dốc ra bản lĩnh rồi
Lâm công tử người như anh bị độc chết thật sự đáng tiếc, hay là tôi và Thẩm Tiêu đi kiếm tiền đổi thuốc giải cho anh trước, đến lúc đó độc của anh được giải, lại đi xử lý huyện Vân Hòa chẳng phải rất tốt sao.”
Lâm Huyền Chi nghe xong, không nói chuyện, nhưng Từ Lâm đầu tiên là ngẩn ra, chợt nhảy dựng lên, giận dữ nói: “Anh vậy là có ý gì, muốn lâm trận bỏ chạy hả?”
Ý của Chử Đình, nếu mổ xẻ mặt ngoài ra, mục đích quả thật là muốn rời khỏi nơi này
“Tôi và Thẩm Tiêu chỉ là người thường, không tham gia được vào những chuyện trảm yêu trừ ma này
Ở lại cản trở, còn không bằng làm ít chuyện thực tế.” Chử Đình không cảm thấy như vậy có gì không đúng, anh và Thẩm Tiêu lại không nợ ai
Cho dù bị Lâm Huyền Chi đưa lại đây, đó cũng là Lâm Huyền Chi ép buộc, cũng không phải bọn họ khóc lóc cầu xin muốn tới
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Nói lời vô tình vô nghĩa dễ nghe như thế, anh thật không hổ là một thương nhân.” Từ Lâm châm chọc nói
Đối với công kích như vậy, Chử Đình tỏ vẻ bình thường: “Dù sao ban đầu chúng tôi cũng không nghĩ sẽ tham gia vào vũng nước đục này
Hiện tại Lâm công tử cứu chúng tôi, hiện tại chúng tôi cũng nghĩ cách trị liệu cho Lâm công tử, vừa khéo hòa nhau không phải sao.”
“Anh…” Từ Lâm khó thở, đang muốn mở miệng lại bị Lâm Huyền Chi ngăn lại: “Cô Từ không cần nhiều lời
Tâm tư của Chử huynh đệ tôi hiểu được, vốn tôi cũng không cần hồi báo
Hai vị muốn rời đi, cũng rất bình thường.” Nói xong, anh ta lại ho khan vài tiếng
Chờ ho xong, thì gọi người hầu tiến vào: “Chỗ này là một ít lộ phí tôi chuẩn bị cho mấy vị, hai vị xin chớ ngại
Mặt khác, cô Từ cũng nên rời đi, về sau còn không biết nơi này sẽ biến thành bộ dạng gì.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.