Trò Chơi Đói Khát Cầu Sinh

Chương 416: Thế giới thần quái 38




Hai người Thẩm Tiêu vừa tới gần, đứa con lớn nhất của nhà họ La đã nhìn thấy cô
Vẻ mặt cậu bé kích động chạy tới, vui mừng nói: “Chị Thẩm, rốt cuộc đợi được chị rồi.”
Thẩm Tiêu nở nụ cười: “Các em đặc biệt đợi chị sao?”
“Phải
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thành Hoàng lão gia nói chị muốn đi ngang qua này, bảo em tới dẫn đường cho hai người.” Đứa con lớn nhất của nhà họ La nói
“Thế à…” Thật ra từ giây phút ở trong rừng nhìn thấy đứa con lớn nhất của nhà họ La, Thẩm Tiêu đã biết, e rằng bọn chúng không phải người bình thường, thậm chí đã không phải người: “Vậy đường rời khỏi huyện Vân Hòa em cũng có thể dẫn sao?”
“Đương nhiên có thể.” Đứa con lớn nhất của nhà họ La nói ngay, nói xong mới phản ứng lại, dùng một ánh mắt tội nghiệp nhìn Thẩm Tiêu: “Chị Thẩm chị muốn đi à.”
“Phải
Nơi này quá nguy hiểm, ngay cả em chị cũng không nhìn ra là người hay quỷ, chỉ có thể rời đi trước.” Thẩm Tiêu nói
Trong mắt đứa con lớn nhất của nhà họ La lộ ra một chút không nỡ, nhưng lại như nghĩ đến cái gì, đè ép tất cả lời nói đến bên miệng về: “Vậy em dẫn đường cho chị
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau này nếu chị trở nên mạnh mẽ, thì hãy trở về thăm nhé.”
“Vậy xem cơ hội đã.” Thẩm Tiêu không nhận lời ngay, cô không muốn lừa đứa nhỏ
Không biết có phải vì đứa con lớn nhất nhà họ La được Thành Hoàng gọi tới dẫn đường hay không, tuy rằng mấy thứ phía sau vẫn còn theo sát từ xa, nhưng không khí quanh mình cũng không áp lực giống như trước nữa
Dọc theo đường đi rất buồn tẻ, Thẩm Tiêu khó tránh khỏi hỏi đứa con lớn nhất của nhà họ La mấy anh em bọn họ đã có chuyện gì xảy ra
“Chuyện này em cũng không biết.” Đứa con lớn nhất của nhà họ La nói: “Có một năm mùa đông, khi em ngủ ở cửa, tự nhiên đi đến huyện Vân Hòa, còn gặp được chú La Nhị trong thôn đã chết
Chú La Nhị bảo em ở cách vách nhà chú ấy, làm hàng xóm với chú ấy, em đồng ý
Sau khi em làm hàng xóm với chú La Nhị không lâu, mấy em gái của em lục tục tìm được em, cùng ở chung với em
Sau đó nữa, bà em và cha em cũng đến đây
Một nhà chúng em lại đoàn tụ lần nữa, ngoại trừ bà em vẫn giống trước đây không cho em ăn, em cảm thấy đổi một nơi ở cũng rất tốt.”
“Ban đầu nơi em ở đã náo nhiệt như vậy sao?” Thẩm Tiêu lại hỏi
“Phải, dù sao khi em tới, đã có nhiều người giống như bây giờ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tuy rằng sau đó có vài người đi rồi, nhưng hiện tại người đến càng lúc càng nhiều.”
Nói cách khác người chết càng lúc càng nhiều
Thẩm Tiêu muốn hỏi ra chút gì đó từ trong miệng đứa con lớn nhất của nhà họ La, chỉ tiếc, tuổi cậu bé còn quá nhỏ, không biết nhiều lắm, có hỏi nữa cũng không hỏi ra việc gì khác
Bất tri bất giác, đi tới cuối đường núi rừng
Ngoài núi rừng là một dòng sông rất rộng
Trên sông có một chiếc cầu đá
Đứa con lớn nhất của nhà họ La dừng lại ngay đầu cầu, nói: “Qua cây cầu này, thì rời khỏi huyện Vân Hòa
Chị Thẩm, chúng em chỉ có thể đưa chị đến đây.”
Nhìn thấy con sông lớn sóng nước ào ào trước mắt, Thẩm Tiêu xoay người nói lời cảm ơn với mấy đứa nhóc: “Làm phiền các em rồi.”
“Một chút việc nhỏ mà thôi.” Đứa con lớn nhất của nhà họ La bị cô nhìn mà có chút thẹn thùng, cậu bé chà xát tay, vẫn ngẩng mặt lên nhìn về phía Thẩm Tiêu nói: “Chị Thẩm, lần này hai người rời đi, sau này chúng ta hẳn là không gặp lại nhỉ.”
“Không biết.” Thẩm Tiêu ăn ngay nói thật
“Được rồi
Vậy… Thuận buồm xuôi gió.”
Thẩm Tiêu và Chử Đình lại nói lời cảm ơn: “Sẽ vậy.”
Dưới ánh nhìn dõi theo của đám trẻ con, Thẩm Tiêu và Chử đình đi lên cầu
Chỉ cần đi qua cây cầu này, bọn họ sẽ rời xa nơi thị phi này
Từ nay về sau kiếm tích phân một cách bình thường, sau đó sống lại
“Ai.” Chử Đình đi đến đầu cầu, đột nhiên nhẹ nhàng thở dài, kéo theo Thẩm Tiêu cũng dừng lại bước chân
“Nếu tôi nói chúng ta quay lại, cô có đồng ý không?” Chử Đình nhìn về phía Thẩm Tiêu nói
Thẩm Tiêu nhìn hoa văn cổ xưa trên cầu đá, nói: “Chúng ta là đồng đội, sao tôi có thể đi một mình chứ.”
“Tôi không muốn đi rồi.”
“Thế tôi cũng không đi.”
“Vậy quay lại nhé?”
“Quay về đi.”
Hai người đồng thời xoay người, sau đó ở dưới ánh mắt kinh ngạc của đứa con lớn nhà họ La, bảo cậu bé dẫn bọn họ theo đường cũ quay trở lại Lâm trạch
Sau khi hai người Thẩm, Chử trở lại Lâm trạch, Lâm Huyền Chi dường như không nghĩ tới bọn họ sẽ trở về đang kinh ngạc, ngược lại Từ Lâm ở bên cạnh mang vẻ mặt vui vẻ nói: “Nói như vậy, các người đồng ý ở lại giúp đỡ.”
Đi mà quay lại như vậy đã biểu lộ thái độ, Chử Đình không có gì phải đắn đo: “Phải.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.