[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hai người Thẩm Tiêu biết đây là bữa tiệc gì, dù sao ở trong mơ, bọn họ cũng đều yên tâm, vui vẻ uống đến say mèm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chờ khi ánh mặt trời lại chiếu lên trên mặt hai người, trên đỉnh đầu đã là mặt trời chói chang nhô lên cao
Thẩm Tiêu ngồi dậy, nhìn quanh, xung quanh đây nào có thôn trang ruộng lúa gì, chẳng qua là một rừng núi hoang vắng mà thôi
Cho tới bây giờ còn chưa từng gặp phải chuyện ly kỳ như vậy, Thẩm Tiêu vội vỗ mặt, sau khi xác định không phải mình đang nằm mơ, vội nhìn Chử Đình
Nhưng mà bên cạnh cô trống rỗng, đang tìm kiếm thì Chử Đình đi ra từ trong bụi gai
“Cô tỉnh rồi à.” Khi anh đi tới, trong tay còn mang theo một hộp thức ăn
Thẩm Tiêu gật đầu: “Anh tỉnh hồi nào vậy?”
“Sớm hơn cô một chút.” Chử Đình nói xong, đặt hộp đồ ăn trong tay tới trước mặt Thẩm Tiêu: “Cô nhìn trước xem trong đây là cái gì.”
Thẩm Tiêu vừa nhìn, bên trong trắng lóa, vậy mà đều là bạc trắng
“Đây là hộp đồ ăn ngày hôm qua cô nhận được.” Chử Đình nhắc nhở nói: “Còn có một rổ trứng của tôi.” Anh cầm một rổ trúc bên cạnh lại đây, mở ra nhìn, chà, cả một rổ vàng
Ngoại trừ hộp đồ ăn và rổ trúc, Thẩm Tiêu phát hiện xung quanh nơi bọn họ nằm còn có không ít thùng, mở ra nhìn một cái, vàng bạc tài bảo, cái gì cần có đều có
Lúc này không giống lúc trước, những món tài vật này vừa vào tay, một tràng tiếng thông báo thu về của trung tâm mua sắm vang lên, thông báo với bọn họ đây không phải mơ
Thẩm Tiêu sửng sốt một hồi lâu, mới nói: “Chúng ta vậy… Vậy là có thể không cần đi kiếm tích phân?”
“Vẫn phải kiếm.” Chử Đình nói: “Trước đó chúng ta dùng vàng bạc đổi tích phân quá nhiều, mấy thứ này nhiều thì nhiều, nhưng còn chưa đủ để chúng ta sống lại.”
“Ồ
Chúng ta hoàn thành nhiệm vụ, không phải còn thưởng một ít sao?” Thẩm Tiêu nói: “Chúng ta bán mấy món phần thưởng này, hẳn đã đủ tích phân rồi.”
Những phần thường này có thể đổi món đồ không có trong trung tâm mua sắm, hẳn là có không ít người nguyện ý ra tích phân để mua
Chử Đình trầm mặc một chút, nói: “Cộng vào, đủ trăm phần trăm rồi.”
“Vậy nghĩa là, chúng ta có thể về nhà?” Bây giờ Thẩm Tiêu nói ra từ ‘về nhà’ này, vẫn cảm thấy có hơi không dám tin
Thật giống như chuyện ảo tưởng rất lâu đột nhiên được thực hiện, làm cho cô có phản ứng hơi thái quá
“Đúng.”
“Có thể về nhà rồi.” Thẩm Tiêu nằm trở lại trên đống cỏ khô, ánh mắt thả vào hư vô: “Rốt cuộc có thể về nhà rồi.”
Chử Đình ở bên cạnh nhìn thấy dáng vẻ dại ra của cô, nhịn không được nói: “Nhớ nhà?”
Anh nói chưa dứt lời, vừa nói, nước mắt của Thẩm Tiêu bất ngờ không giữ đã chảy ra: “Sao có thể không nhớ chứ.”
Chử Đình hiếm thấy Thẩm Tiêu rơi nước mắt, anh muốn vươn tay lau nước mắt cho cô, nhưng bàn tay tới được một nửa lại thành đưa vàng trong rổ trúc cho cô: “Vậy còn không mau đổi mấy thứ này thành tích phân
Còn có phần thưởng đó, cô cũng nhanh bán đi, tranh thủ hôm nay là chúng ta có thể rời khỏi nơi này.”
Bị Chử Đình nói như vậy, Thẩm Tiêu vội vàng hành động
Những tài vật bên ngoài không phải vấn đề, chủ yếu là phần thưởng đó
Cũng may giống với suy đoán của cô, rất nhiều người muốn phần thưởng
Nhưng vì có thể đạt tới mức vừa lòng, Thẩm Tiêu vẫn là lăn qua lăn lại thời gian thật dài, cuối cùng mới lấy giá tám mươi vạn tích phân bán ra phần thưởng này
Sau khi xử lý xong phần thưởng, lại thu về hết những tài vật mà người trong huyện Vân Hòa tặng, Thẩm Tiêu nhìn tổng số trong trung tâm mua sắm, hoàn toàn yên lòng
10054362
Cuối cùng đã đủ để mua thuốc sống lại
Đầu tiên cô ấn mua thuốc sống lại ở trang đầu trung tâm mua sắm, mắt nhìn túi đan dược, tiếp theo là nói tin tức tốt cho tất cả người quen bạn tốt: “Tôi sắp sống lại rồi!”
“Chúc mừng chúc mừng!”
“Mau cút đi, nhớ để lại di sản cho tôi!”
“Trời ạ, cô sắp sống lại hả?”
“Cút cút cút!”
Danh sách phản hồi không phải là ít, nhưng chúc mừng vẫn chiếm phần lớn
Tất cả mọi người có chút hâm mộ, nhưng đồng thời lại cảm thấy có hy vọng… thì ra thật sự có thể sống lại
Nếu như sống lại, có thể đóng gói di sản tặng người khác
Mấy món đồ trong không gian cửa hàng, Thẩm Tiêu đã sớm trù tính hết
Cô đưa lửa cho Thiệu Triệt, linh dược thì chia đều cho Thiệu Triệt bọn họ, mấy món đồ lẻ tẻ còn lại, cũng đều tùy tiện tặng người ta, coi như làm việc thiện
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]