Trò Chơi Đói Khát Cầu Sinh

Chương 424: Sống lại 2




“Sau khi cầm được tiền boa, cô cảm thấy con người của tôi vừa đẹp trai vừa hào phóng, vì thế rất muốn kết bạn với tôi
Mà tôi cũng thấy cô có hơi quen thuộc, bèn chấp nhận lời đề nghị kết bạn của cô.” Chử Đình nói tiếp
“Tiếp theo tôi phát hiện con người anh quá mức tự luyến, hơn nữa tính tình còn xấu, quyết định đụng phải tường Nam thì quay đầu, tiếp tục làm đầu bếp nhỏ của tôi, mà anh vẫn làm phú nhị đại của anh.”
“Sau đó tôi ý thức được sai lầm của mình, khóc rống chảy nước mắt đi cầu xin sự tha thứ của cô, hơn nữa mua luôn nhà hàng đó của cô tặng cho cô để xin lỗi
Cô nhìn ở phần nhà hàng nên miễn cưỡng tha thứ cho tôi
Sau đó cô lại bởi vì buôn bán mà tiền nước tiền điện quá đắt, lén trùm bao tải tôi….”
Câu nói cuối cùng đó trực tiếp làm cho Thẩm Tiêu tức cười
Cô ngồi ở bên lửa trại cười to, cười cười, dần dần không còn tiếng nữa
Một hồi lâu, cô mới lấy tay chà xát mặt, nhìn Chử Đình cười nói: “Thật ra, sau khi sống lại, chúng ta hẳn là ai cũng không quen ai đâu, cho dù là gặp thoáng qua, cũng chỉ là người xa lạ.”
Người sống lại sẽ không mang theo trí nhớ gì cả
Chử Đình cũng nhìn cô, trên mặt cũng cười: “Sao hả, luyến tiếc tôi chứ gì.”
“Tự luyến.” Thẩm Tiêu lại uống một ngụm rượu, bất tri bất giác, một ly vừa rồi tràn đầy đã thấy đáy
Cô quơ quơ ly rượu, nói với Chử Đình: “Lại thêm một ly?”
“Tiếp tục.”
Ly thứ hai, hai người không nhắc lại đề tài sau khi sống lại, mà nói chuyện phiếm
Cái gì bọn họ cũng tán gẫu, từ tiểu học tới tốt nghiệp, từ đời người đến đến ước mơ, từ giới giải trí đến vòng cực Bắc, bao gồm cả người và áp lực gặp được
Thể chất của hai người không biết là từng được sửa đổi ở bản đồ tu tiên hay vẫn là như thế nào, một bình Hầu Nhi Tửu thấy đáy cũng không có men say gì
Lửa trại sáng rực lụi tàn, phương đông sắc trời đã sáng lên
“Trời đã sáng.” Chử Đình nhìn phương đông nói
Thẩm Tiêu ngồi ở bên cạnh anh, cũng nhìn thấy ánh sáng mặt trời dần lên: “Rượu chia tay cũng uống xong rồi, nên ai tìm mẹ người ấy.”
“Đổi thuốc sống lại chưa?” Chử Đình nói
“Sớm đã đổi, tích phân vừa đủ thì tôi trực tiếp đổi ngay
Anh thì sao?”
“Cũng đổi rồi.”
“Vậy… Cùng đi nhé?”
“Được.” Chử Đình đứng lên
Thẩm Tiêu cũng đứng lên theo, cô và Chử Đình đầu tiên là lạy vài cái về phía huyện Vân Hòa, tiếp theo lại nhìn đối phương
Dưới tia nắng ban mai, đây sẽ là cái nhìn cuối cùng của bọn họ
“Thẩm Tiêu.” Chử Đình lấy xuống cọng cỏ khô trên đầu thay cô: “Nếu tôi nói, tôi muốn ở lại đây đợi đến khi sự sống kết thúc mới sống lại, cô có nguyện ý ở lại cùng tôi không?”
Cảm nhận được ánh mắt của anh, Thẩm Tiêu cũng lấy ánh mắt rộng rãi hào phóng nghênh đón anh: “Đương nhiên nguyện ý.”
Nhận được câu trả lời của cô, Chử Đình nở nụ cười, anh vươn tay sờ đầu Thẩm Tiêu: “Thật muốn cứ như vậy không quan tâm tiếp tục ở lại
Nhưng, chúng ta nên trở về nhà thôi.”
Trong lòng Thẩm Tiêu đau xót, hốc mắt nóng lên, cô cười nói: “Vậy… Có duyên gặp lại.”
“Có duyên gặp lại.”
Theo tiếng nói của bọn họ hạ xuống, hai người cũng hoàn toàn biến mất ở trong mảnh trời đất này
Cùng lúc đó, trong phòng phẫu thuật của bệnh viện thành phố Yến Kinh, có hai người bệnh đang được cấp cứu dần dần khôi phục nhịp tim..
Khi Thẩm Tiêu tỉnh lại, chỉ cảm thấy cả người vô cùng đau đớn
Mơ mơ hồ hồ giống như bên cạnh có bóng người đang lắc lư, nhưng đến ngay cả mí mắt cô cũng không có sức mở, thân thể lại rơi vào trong mê man
Lặp lại nhiều lần như thế, chờ cô hoàn toàn thanh tỉnh, cách thời gian cô xảy ra tai nạn xe cộ đã qua một tuần
Nói là hoàn toàn tỉnh táo, thật ra cũng chỉ là đầu óc có thể xoay chuyển mà thôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trên người cô có nhiều chỗ gãy xương, nói một câu mà xương ngực đau đớn, cả người chỉ có thể nằm, không thể làm động tác lớn
Bởi vì nguyên khí đại thương, thời gian trong một ngày, phần lớn đều vẫn vượt qua trong mê man
Nhưng dù như vậy, đối với cha mẹ Thẩm mà nói đã là may mắn rất lớn
Có thể sống tiếp, tốt hơn bất cứ thứ gì
“A di đà phật, ông trời phù hộ.” Trong cơn mơ màng, Thẩm Tiêu nghe thấy mẹ ở bên giường cảm tạ trời xanh: “Bác sĩ nói hiện tại chỉ cần tĩnh dưỡng cho tốt là được.”
“Đúng rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tôi hầm canh gà ở trong nhà bếp cả đêm, đợi đến giờ, bà đánh thức Tiêu Tiêu đút cho con uống
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bác sĩ nói không thể thiếu dinh dưỡng.” Đây là tiếng của cha
“Bây giờ Tiêu Tiêu thoát khỏi nguy hiểm, nơi này có tôi chăm sóc, hay là ông về đi, cửa hàng cũng không thể đóng mãi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.