Có lẽ là có trả giá sẽ có hồi báo, sau khoảng một tuần trôi qua, xung quanh Chử Đình xuất hiện một gương mặt mới
Khi bọn họ đến quán ăn ăn cơm, trợ lý giới thiệu sơ qua nhóm gương mặt mới cho Thẩm Tiêu… nhóm bọn họ tới nơi này khảo sát đánh giá
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thẩm Tiêu không quá hiểu quá trình trong đó lắm, nhưng mọi chuyện có tiến triển cô cảm thấy rất vui vẻ
Ngay khi cô nghĩ làm sao hồi báo Chử Đình, lại không nghĩ rằng, mọi chuyện phát triển ngoài dự đoán của cô
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“… Xây khách sạn trên nước ở trên bãi bùn không phải không được, nhưng mà quá mạo hiểm
Nơi này không phải khu du lịch hấp dẫn, nếu lượng khách du lịch không lớn, đây rõ ràng là mua bán lỗ vốn...” Dưới giàn nho nhà họ Thẩm, đội trưởng cau mày nói
Thẩm Tiêu đang lên đồ ăn cho bọn họ nghe nói như thế, không khỏi nâng mắt nhìn về phía Chử Đình
Xây khách sạn trên nước
Xây ở đâu
Trên đảo giữa hồ Lễ
“Cho nên mới nói, không điều kiện thì phải sáng tạo điều kiện.” Chử Đình không nhìn thấy Thẩm Tiểu nói: “Nếu quá dễ dàng có thể có lãi, vậy đã sớm không có chuyện của tôi rồi.”
“Tôi đề nghị ngài vẫn nên suy nghĩ lại.” Tổ trưởng cười khổ khuyên nhủ
Biết rằng mình không nên nghe lén, Thẩm Tiêu về phòng bếp trước
Không biết sau đó Chử Đình và bọn họ còn nói gì, trong lòng cô lại không quá thoải mái
Thật vất vả đợi đến khi những người khác đều đi rồi, chỉ còn lại Chử Đình và trợ lý, cô vội đi qua đó, hỏi: “Tôi vừa mới nghe nói anh muốn xây khách sạn trên nước?”
Chử Đình nhấp ngụm trà kim ngân, sau khi nuốt xuống, mới nói: “Phải
Nơi này của các cô rất nhanh sẽ trở thành khu du lịch, kiến nghị cô nếu trong tay có thừa tiền, có thể nhiều mua ít nhà gần phố xá.”
“Không phải, anh định xây trên đảo trong hồ Lễ à?” Thẩm Tiêu để ý đến việc này hơn
“Đúng vậy.”
“Anh xây khách sạn ở đâu, vậy tới mùa đông thiên nga làm sao bây giờ?” Vừa có dấu chân người, bãi bùn đó đương nhiên sẽ không thích hợp cho các loài chim di trú sống nữa
“Ai biết được
Có lẽ chúng nó có thể đi tìm nơi khác qua mùa đông.” Chử Đình không sao cả nói
Nghe giọng điệu nhẹ nhàng bâng quơ của anh, Thẩm Tiêu đã biết, anh hoàn toàn không để tâm tới sự sống chết của đàn chim di trú
Trong lòng cô buồn bã, vẫn cố gắng dịu giọng nói: “Vì sao không thể giữ lại bãi bùn đó
Thiên nga là động vật cần bảo hộ cấp quốc gia, anh có thể biến nó thành mánh lới, hấp dẫn khách du lịch lại đây ngắm không phải sao?”
“Thiên nga có thể hấp dẫn bao nhiêu lượng người?” Chử Đình hỏi lại: “Hơn nữa một khi giữ lại, vì lo lắng hoàn cảnh sống của chúng nó, những vùng xung quanh đều không thể khai phá
Nơi này rất nhanh sẽ xây dựng xong đường hồ, một khi xây đường xong, cổ trấn của các cô được kế hoạch tốt, rất có thể trở thành một trong những điểm du lịch hấp dẫn
Một vùng đất đều kề cần cổ trấn, một khi không thể khai phá, tổn thất rất nhiều tiền
Số tiền này, đàn thiên nga có thể trợ cấp cho tôi không?”
Thẩm Tiêu hơi mở to hai mắt, nhìn gương mặt lạnh nhạt của Chử Đình, cô đột nhiên cảm thấy mình có hơi buồn cười
Thương nhân trục lợi là bản tính, sao cô có thể cho rằng người này là người tốt
“Tôi tưởng anh sẽ không giống những người đó.” Thẩm Tiêu có chút thất vọng
“Thật ra chúng ta đều giống nhau.” Sắc mặt Chử Đình lộ ra một ý cười: “Nếu tôi không bồi thường cho cô, cô sẽ giải hòa với tôi sao
Nếu tôi không có tiền, cô có thể tốt bụng chiêu đãi tôi món ngon mỗi ngày à
Nếu tôi không thể đầu tư, cô sẽ bày ra vẻ mặt ôn hòa với tôi sao
Những việc này đều cần tiền làm trụ cột
Tiền quan trọng cỡ nào, thật ra các cô rõ ràng hơn tôi, chỉ là không nói trắng ra như tôi thôi.”
Thẩm Tiêu không nghĩ tới trong khoảng thời gian này sự cảm kích hồi báo của mình đối với anh sẽ bị anh nghĩ như vậy
Cô nhìn anh một hồi lâu nhân, sau đó tự giễu, không muốn nói thêm gì nữa, xoay người rời khỏi sân
Ở trong giây phút đó, thật ra cô cảm thấy Chử Đình ngược lại rất đáng thương
Thẩm Tiêu đi rồi, trợ lý muốn nói lại thôi
Ngược lại Chử Đình tỏ ra không sao cả
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mỗi ngày người tìm tới bò lên người anh rất nhiều, anh không thiếu một Thẩm Tiêu
Hôm sau, giữa trưa, trợ lý hỏi Chử Đình đi đâu ăn cơm
Anh ta cảm thấy, e rằng không thể đến quán cơm nhà họ Thẩm nữa
“Đi Bát Đại Uyển.” Chử Đình lại nói
“A?” Vẻ mặt trợ lý có chút khó hiểu: “Anh còn đi hả
Nếu nhà người ta không tiếp đãi anh thì làm sao bây giờ?”
“Không ai có tiền mà không kiếm.” Chử Đình nói