Trò Chơi Đói Khát Cầu Sinh

Chương 430: Sống lại 8




Trên thực tế, đối với việc Chử Đình đến, Thẩm Tiêu quả thật không có từ chối ngoài cửa
Chẳng qua, món ăn nhẹ và canh gà trước kia không còn
Dù cho trên bàn khách khác có, chỗ chử Đình sẽ không có
Còn có sân trước kia mở bì bọn họ cũng không còn, trong tiệm cơm có bàn thì ăn trong tiệm, không có thì ăn ở ven đường ngoài cửa
Có ý kiến
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngại quá, thích ăn hay không kệ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trợ lý biết ông chủ nhà mình làm cho Thẩm Tiêu rất tức giận, nhưng anh ta cũng không dám nói ông chủ sai, chỉ có thể tự mình lén đi tìm Thẩm Tiêu, bảo cô đừng để bụng
Thẩm Tiêu không phải người thích giận chó đánh mèo, biết Chử Đình là Chử Đình, trợ lý là trợ lý
Cho nên, món ăn nhẹ nên tặng, trợ lý vẫn phải có, chỉ là không cho Chử Đình thôi
Chử Đình thấy thế, cũng không tức giận, vẫn như trước mỗi ngày đúng giờ đến ăn cơm, ăn xong tiền nên đưa một xu cũng sẽ không thiếu
Tháng ngày như vậy, thật giống như hai đường thẳng vốn sắp cắt nhau, lại quay về vị trí của mỗi bên, mà lại càng lúc càng xa

Sau khi trời dần dần nóng lên, chịu ảnh hưởng của bão, thời tiết trên bầu trời trấn nhỏ biến đổi thất thường
Có đôi khi buổi sáng bầu trời còn vô cùng trong xanh, tới giữa trưa đột nhiên mây đen dày đặc, một trận mưa rầm trút xuống, tới buổi chiều lại tiếp tục sáng sủa như thường
Thời tiết như vậy, chân trước vừa ra ngoài sau lưng lập tức mưa là chuyện thường xảy ra
Lúc này, Thẩm Tiêu gặp phải tình huống như vậy
Rượu trong quán thiếu, cô cần đến quán rượu cuối trấn mua
Kết quả đi được một nửa, đột nhiên lại nổi gió, không quá lâu, hạt mưa to bằng hạt đậu rơi lộp bộp xuống
Bên này nhà cửa hai bên đường đá đều xây tường viện cao, không thể tránh mưa
Nơi có thể tránh mưa chỉ có trạm thông báo ở bên kia cầu
Thẩm Tiêu ôm vò rượu nhanh chóng chạy lên cầu, nào biết dưới trạm thông báo đối diện đã có người ngồi xe lăn đang tránh mưa
Nhìn thấy Chử Đình, Thẩm Tiêu có chút ngoài ý muốn, nhưng bước chân cô không ngừng, trước khi cả người bị giội ướt, cô nhanh chóng chạy vào trong trạm thông báo
Không gian trạm thông báo nhỏ hẹp, nhiều nhất chỉ có thể cho ba người trưởng thành đứng
Hiện tại xe lăn của Chử Đình chiếm hơn phân nửa vị trí, Thẩm Tiêu chỉ có thể đứng sát xe lăn của anh, mới có thể miễn cưỡng không để trúng mưa
Từ sau ngày đó, bọn họ cũng không thấy nói chuyện với nhau nửa câu
Dù cho hiện tại hai người chen chúc cùng nhau tránh mưa, Thẩm Tiêu cũng không hề có ý muốn trò chuyện
Hai người trầm mặc nhìn mưa bên ngoài, ngóng trông nó tới nhanh đi nhanh, đợi khi mưa vừa dứt, Thẩm Tiêu bèn ôm vò rượu giậm nước trên đá rời đi, giống như trạm thông báo này, cô nán lại thêm một giây cũng cảm thấy xui xẻo
Thẩm Tiêu lạnh nhạt như thế, Chử Đình cũng không để ý chút nào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau khi anh thấy mưa quả thật sẽ không rơi nữa, lúc này mới đẩy xe lăn chuẩn bị rời trạm thông báo
Nhưng mà, đường trên cổ trấn phần lớn là đá tảng
Ở giữa không thể thiếu khe gạch gì đó, trước mắt vận may của Chử Đình không phải tốt lắm, xe lăn của anh còn chưa đi được bao nhiêu, hai bánh xe lăn đúng lúc tiến vào trong khe đá, tiến cũng không được, lùi cũng không xong
Sau khi anh thử đẩy xe mấy lần xe lăn, phát hiện kẹt càng cứng
Lúc này ngay cả lùi về phía cũng cũng không làm được
Nhíu mày lại, Chử Đình sinh ra nghi ngờ về chất lượng xe lăn mà trợ lý mua cho anh
Ngay khi anh thử mấy lần cũng không có hiệu quả, chuẩn bị gọi điện thoại gọi trợ lý tới, phía sau anh truyền đến một loạt tiếng bước chân
Không đợi anh quay đầu xem là ai, xe lăn của anh đã bị người ta đẩy lên, đi ra khỏi khe đá
Xe lăn khôi phục bình thường, anh thầm muốn cảm ơn, nhưng người sau lưng đã đạp vũng nước chạy đi
Anh quay đầu nhìn lại phía sau, thì thấy bóng lưng dần đi xa của Thẩm Tiêu
Rũ mắt xuống, Chử Đình thu hồi tầm mắt, tay đẩy xe lăn của anh tiếp tục trở về
Lúc này trời không mưa nữa, anh rất thuận lợi về tới nhà cũ
Trợ lý ở cửa nhà cũ đã sớm lo lắng chờ đợi, thấy anh đã trở lại, vội đi lên đẩy xe lăn: “Ông chủ, kỹ sư Vương bọn họ đều đang đợi anh.”
“Ừ.” Chử Đình đáp lời, trên mặt nhìn không ra quá nhiều cảm xúc
Trở lại phòng chính, mọi người đến đông đủ
Rất nhanh, phương án mà Chử Đình yêu cầu được đưa đến trong tay anh
Nhìn sơ qua phương án trong tay một lần, sau một lúc lâu Chử Đình không mở miệng, mà không khí trong phòng cũng bắt đầu trở nên đông cứng
Day trán một lúc, Chử Đình đánh vỡ im lặng bên trong: “Phương án này không khác mấy suy nghĩ của tôi
Đương nhiên, nếu mọi người còn có ý tưởng khác, cũng có thể nói ra.”
Lời này làm cho mọi người trong phòng đều nhìn lẫn nhau
Đây là không hài lòng với phương án của bọn họ, có ý muốn sửa

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.