Khi đang nói chuyện, trợ lý đã ngã lộn nhào xuống dưới, lại nhận phải một trận nhốn nháo hoảng lộn, hai người lăn xuống được đưa về trấn nhỏ
Cuối cùng kết quả kiểm tra, Thẩm Tiêu vẫn ổn, ngoại trừ cánh tay trật khớp, trên người có nhiều vết thương bên ngoài, không có nội thương gì
Về phần Chử Đình thì hơi thê thảm một chút, chân anh vốn đã chưa lành hẳn, lần này thương càng thêm thương, bị bác sĩ riêng ra lệnh cưỡng chế tĩnh dưỡng, trực tiếp tước đoạt quyền lợi ra ngoài nửa tháng của anh từ nay về sau
Bởi vì Chử Đình không thể ra khỏi nhà, ngày hôm sau cơm trưa của anh do Thẩm Tiêu đem qua
Trợ lý nghe thấy tiếng gõ cửa, mở cửa thấy là cô, có chút kinh ngạc: “Sao cô lại tới đây?”
“Đến đưa cơm.” Cánh tay Thẩm Tiêu trật khớp, tuy rằng không nghiêm trọng đến mực bó thạch cao, nhưng bác sĩ vẫn đề nghị tĩnh dưỡng một tuần, cho nên cô đeo giỏ tới
“Tôi còn chuẩn bị tự đi lấy nữa.” Đồ ăn là món mà trước đó trợ lý đã gọi, anh ta vốn tưởng phải rất lâu, không nghĩ tới Thẩm Tiêu lại đưa tới giúp anh ta, điều này làm cho anh ta có hơi ngượng ngùng, vội bảo Thẩm Tiêu vào cửa: “Mau vào đi.”
“Đưa cơm mà thôi, các anh là khách hàng lớn, nên làm.” Thẩm Tiêu đi vào nhà cũ, chỉ thấy sân trước mắt trống trải, rất rộng rãi
Chờ đi đến phòng chính nơi Chử Đình ở hiện tại, bên trong lại khác biệt
Tòa nhà này của anh nhìn từ bên ngoài vẫn có màu sắc cổ xưa, nhưng trang hoàng bên trong đã sửa lại bố cục ban đầu của nhà cũ, vừa vào cửa chính là sàn nhà bằng gỗ trơn bóng, sô pha bằng vải màu sắc trang nhã và bàn trà thủy tinh trong suốt cùng với bàn làm việc chất đầy văn kiện, làm cho Thẩm Tiêu nháy mắt cảm thấy có lẽ Chử Đình đã dọn cả văn phòng của anh lại đây
Căn phòng phía sau bàn làm việc mới là nội thất cuộc sống hàng ngày của Chử Đình, trợ lý gõ cửa đi vào sau khi nhận được sự đồng ý mới lại đi ra dẫn Thẩm Tiêu đi vào
Nội thất trang trí không khác bên ngoài là mấy, lúc này Chử Đình đang ngồi ở trên giường gọi video với người ta, khi Thẩm Tiêu tiến vào, anh chỉ nâng mắt nhìn cô một cái, rồi lại dời lực chú ý về trên màn hình máy tính: “Được, lát nữa cậu gửi email cho tôi.”
Nói xong, anh khép lại máy tính, xem ra công việc đã tạm thời kết thúc
Lúc này trợ lý đã tháo giỏ trúc xuống giúp Thẩm Tiêu, lấy từng món đồ ăn bên đặt tới trên bàn máy tình trước mặt Chử Đình
Tổng cộng bốn món một canh, phân lượng không lớn, đều đựng trong bát nhỏ, có gà măng khô, sườn xào chua ngọt, canh trứng, cá viên kho tàu, còn có một bát canh cá trích đậu hũ trắng sữa, trông vô cùng hấp dẫn
“Cơm dinh dưỡng?” Chử Đình cầm lấy đũa nếm thử một miếng măng khô
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Đúng vậy.” Thẩm Tiêu nói: “Trợ lý của anh gọi cho anh đó.”
Nuốt xuống măng khô, Chử Đình nói: “Hương vị hình như ngon hơn lúc trước.”
“Đây là tiêu chuẩn của đầu bếp giấu mặt của quán tôi.” Thẩm Tiêu nói: “Yên tâm, hương vị và giá cả có quan hệ trực tiếp, đến lúc đó tôi sẽ lấy tiền thêm, tuyệt không để anh chiếm hời của chúng tôi.”
Chử Đình nghe vậy ngẩng đầu nhìn cô: “?”
Nhận được ánh mắt của anh, Thẩm Tiêu nói: “Trước kia tôi học việc ở một nhà hàng coi như nổi danh, từng gặp không ít người giàu có, cho nên cũng có thể hiểu thói quen của anh
Anh không thích nợ nhân tình, càng thích dùng tiền nói chuyện, cho nên tôi cứ dựa theo thói quen của anh, mỗi một loại ý tốt đều để giá rõ ràng, tuyệt đối không để anh cảm thấy có gánh nặng nhân tình nào.”
Cô nói xong, biểu cảm của trợ lý bên cạnh đã biến thành Σ( ⊙▽⊙ \ , mà Chử Đình chỉ sửng sốt một chút, tiếp theo vẻ mặt đồng ý nói: “Chúc mừng cô, nắm giữ mật mã cốt yếu trong quan hệ giữa mỗi người.”
Thẩm Tiêu mỉm cười: “Không, đây chỉ là mật mã cốt yếu trong giao tiếp của anh
Anh đã hài lòng với món ăn, vậy anh ăn trước đi
Trợ lý Từ, phần của anh ở đáy giỏ, lát nữa ăn xong nhớ dọn đĩa sạch đưa đến cho tôi.”
Nói xong, Thẩm Tiêu không hề ở lâu, rời khỏi nhà cũ
Cô đi rồi, Chử Đình nhận được thông báo e-mail, anh mở máy tính ra vừa ăn cơm vừa xem e-mail
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chờ xem e-mail xong, lại cúi đầu nhìn bát, thì ra bất tri bất giác, thế mà anh ăn sạch tất cả đồ ăn Thẩm Tiêu đưa tới không còn một mảnh
Hương vị… Hình như vẫn coi như được
…