Trò Chơi Đói Khát Cầu Sinh

Chương 66: Cầu sinh sa mạc 27




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hai tháng qua chưa từng thấy Chử Đình lộ mặt trên ốc đảo này, cô còn tưởng rằng anh ta đã lặng lẽ rời đi rồi
Chử Đình vừa mặc quần áo vừa nói: “Nói cho cô biết cũng không ảnh hưởng gì
Lịch sử nhà Minh biết chứ
Chu Lệ mượn danh nghĩa là “thanh quân trắc”, tiến vào kinh thành chiếm ngôi cháu trai Chu Doãn Văn, thời gian và không gian ở đây cũng tương tự như giai đoạn lịch sử giữa hai chú cháu Chu Lệ
Đương kim Hoàng Đế ở thế giới này cũng là “anh chết em hưởng”, mặc dù dưới tiên Đế vẫn có một vị Hoàng tử
Nếu đã là chú kế vị thì đứa cháu kia hiển nhiên sẽ bị truy đuổi, phải chạy trốn khắp thế gian.”
(thanh quân trắc: dọn dẹp, trừng trị quan quân không tốt bên cạnh vua)
“Cho nên, anh đang nghi ngờ vị kia chính là người cháu trai đó?”
“Không phải nghi ngờ nữa, mà là khẳng định.” Chử Đình cài từng cái nút áo, anh ta đã điều tra chuyện này suốt hai tháng qua: “Tôi nghe nói sắp tới sẽ có rất nhiều người đến đến ốc đảo, tôi khuyên cô nên sớm rời khỏi chốn thị phi này, đến lúc tai bay vạ gió thì chẳng ai cứu được cô.”
Được sự nhắc nhở có ý tốt của anh ta, Thẩm Tiêu nói cảm ơn trước xong rồi lại nói thêm: “Nhưng bây giờ tôi đã được nhắc nhở rơi vào tình cảnh đặc biệt, không thể rời khỏi thế giới này
Không biết nếu như tôi rời khỏi ốc đảo thì có thể giải trừ được các hạn chế không.”
“Cảnh đặc biệt có phạm vi hạn chế, đến lúc đó cô nên tránh xa là được.”
Được câu trả lời khẳng định từ Chử Đình, lúc này Thẩm Tiêu mới yên lòng
Đến lúc đó nếu tình huống không ổn, cô có thể dùng bùa xuyên không để rời đi, thoát khỏi thế giới này là được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Để cảm ơn sự chỉ điểm của Chử Đình, lúc gần đi, Thẩm Tiêu lại nói một ít suy đoán của mình cho anh ta: “Cái người sống bên cạnh kia ăn uống không tốt lắm, ăn rất ít
Người khỏe mạnh sẽ không kén ăn như vậy, nhiều ngày liên tiếp đều không ăn gì.”
“Tôi biết, tôi để cô rời khỏi nơi này bởi vì anh ta đã mắc bệnh nguy kịch
Một đám người đã không còn hy vọng mới là đáng sợ nhất.” Chử Đình nói
“Anh biết đấy..
Vậy được, tôi rút.” Thẩm Tiêu đi ra khỏi phòng Chử Đình rồi đóng cửa, đột nhiên cô cảm thấy có gì đó không đúng lắm
Chử Đình trước nay không bao giờ bận tâm đến những chuyện không liên quan mình, sao nay lại tốt bụng nói với cô nhiều như thế
So với ý tốt mà anh ta muốn để cô đi, cô càng nghĩ đối phương không muốn cô ở lại gây thêm chuyển biến xấu thì đúng hơn
Nhưng mặc kệ thế nào, Thẩm Tiêu cô cũng đã hạ quyết tâm rời đi rồi
Trong lúc cô xuống lầu và cân nhắc những tin tức mà Chử Đình vừa tiết lộ, ngoài ý muốn bắt gặp vị công tử thân lâm bệnh nặng mà Chử Đình đã nói ấy đang ngồi bên cửa sổ ở sảnh lớn
Tùy tùng bên cạnh khom người phủ thêm cho anh ta một lớp áo lông, anh ta đang ngắm nhìn vầng trăng khuyết: “Đêm nay rơi móc trắng, trăng sáng nhớ quê nhà.”
Một câu này không khỏi khiến Thẩm Tiêu phải dừng chân, nhưng cô chỉ thấy được một bóng lưng tiêu điều
Thẩm Tiêu biết mình chỉ là một vị khách ghé ngang qua thời không này, những thứ cô nhìn thấy bây giờ chỉ là một góc thời không nhỏ nào đó thôi
Lịch sử cứ cuồn cuộn trôi, sẽ không ai biết rằng một người vốn nên ngồi trên ngai vua từng suy tư dưới trăng như thế này
Không biết là xuất phát từ tâm tư nào đó, ở những bữa ăn kế tiếp, Thẩm Tiêu đã dốc hết sức để giúp cho bữa ăn của người kia được tốt hơn
Người đó vẫn ăn ít như cũ nhưng vài ngày sau lại thường xuyên sai tùy tùng thưởng cho cô, nói tay nghề của cô ổn, anh ta rất thích
Chỉ trong vòng vỏn vẹn không đến mười ngày, Thẩm Tiêu dựa vào những phần thưởng đó đã đổi được gần một nghìn tích phân
Đối phương càng hào phóng như vậy, Thẩm Tiêu càng thấy tiếc
Thậm chí cô từng muốn tìm cơ hội để hỏi anh ta có đặc biệt muốn ăn món gì đó không, nhưng đáng tiếc, kể từ sau đêm đó cô chưa từng gặp lại anh ta
Lại nửa tháng nữa trôi qua, giống như những gì Chử Đình nói, lượng người đến ốc đảo tăng lên đột biến
Trong số đó, không chỉ có người Trung Nguyên, thậm chí còn có thảo nguyên, Tây Vực và Ba Tư
Dường như bọn họ đã có một cuộc hẹn và tất cả tề tựu về ốc đảo này
Có thêm nhiều người, ốc đảo trở nên náo nhiệt hơn hẳn
Tựa như lão Vương trước kia làm hai ngày nghỉ ba ngày, nay quán thịt nướng bán từ sớm đến khuya, có đôi khi còn nhờ tiểu nhị sang đó thu tiền giúp mới đỡ bận
Chứng kiến sự phồn hoa giả tạo này, Thẩm Tiêu mơ hồ nhắc nhở bà chủ bọn họ nên chuẩn bị đường lui, nào ngờ bà chủ lại tỏ vẻ như sớm đã có chuẩn bị, bà ta còn mời Thẩm Tiêu đi theo bọn họ
Ngẫm lại bà chủ tốt xấu gì cũng đã kinh doanh ở ốc đảo này nhiều năm, hẳn tự có cửa ngõ cho mình, Thẩm Tiêu cũng thấy nhẹ nhõm

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.