Khi Thẩm Tiêu dặn đi dặn lại tiểu nhị rằng không được tùy tiện ra khỏi quán trọ, nào ngờ tiểu nhị lại rối rắm nói với cô: “Hai ngày nay lão Vương nhờ em thu tiền giúp ông ta, ông ta trả cho em năm mươi đồng tiền công.”
“Có tiền thì sao không vui cho được.”
“Nhưng mà ông ta thường hay hỏi em chuyện về khách trú tại quán trọ chúng ta, em không biết nên trả lời như thế nào
Ông ta còn nói với em, nếu quán trọ có chuyện gì thì có thể báo ngay với ông ta bất cứ lúc nào.”
“...” Người bình thường đương nhiên sẽ không làm việc này, Thẩm Tiêu không biết lão Vương này có lai lịch thế nào
Cô thở dài: “Vậy sau này cậu đừng sang đó giúp nữa, không có việc gì thì đợi ở sau bếp đừng đi bậy, nhất định phải ở trong tầm mắt của tôi và bà chủ
Nếu có người muốn hỏi thăm cậu về chuyện trong quán trọ thì cứ chạy thẳng đi, biết không?”
“Ừm.” Trên gương mặt non nớt của tiểu nhị lộ ra chút bất an: “Trên ốc đảo có phải sắp phát sinh chuyện gì đó không?”
Thẩm Tiêu sờ sờ đầu cậu ta: “Không có gì đâu, đều sẽ qua cả thôi.”
Ngay cả Thẩm Tiêu đã chuẩn bị tâm lý sẵn cho trận hỗn loạn sắp tới tại ốc đảo, cô vẫn không ngờ nó sẽ đến nhanh như vậy
Khi ánh trăng trên bầu trời đêm sa mạc biến thành hình lưỡi liềm, quán trọ đột nhiên rơi vào tình trạng giới nghiêm
Trong bóng đêm thường có tiếng nức nở, sau đó lại có máu bị đưa xuống dưới lầu
Sau khi Thẩm Tiêu nhìn thấy liền quyết định để cho bà chủ còn đang nước sôi lửa bỏng chuẩn bị rời đi bất cứ lúc nào
Bà chủ nơm nớp lo sợ mấy hôm nay, khi Thẩm Tiêu nhắc nhở bà ta không nói hai lời, tay trái xách túi vải đã chuẩn bị sẵn, tay phải dắt theo tiểu nhị, chồng và Thẩm Tiêu trốn đi
Họ đi thông qua một cánh cửa khác ở phòng bếp để đến phòng ngủ, sau đó mở ra một cái lỗ bên dưới gầm giường và nhảy xuống
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngay khi họ vừa bước chân đi, quán trọ lập tức đã bị người vây quanh nhưng bọn người Thẩm Tiêu lại không hề hay biết
Phía dưới quán trọ có một đường hầm vừa cho một người đi, bọn họ không muốn bị ảnh hưởng đến nên định trốn trong đường hầm này vài ngày..
Đường hầm dưới quán trọ rất hẹp, chỉ đủ cho một người đi qua
Bốn người bọn họ dựa vào vách tường và đi rất lâu, trước mặt bọn họ chờ hiện ra một gian phòng rộng rãi
Đó là nơi mà hai vợ chồng bà chủ đã đào trước để tránh nạn, bên kia của gian phòng cũng được thông với một đường hầm khác
“Bên kia thông với lối ra khỏi ốc đảo, hiện tại chúng ta tạm thời không vội ra ngoài.” Đường hầm này nhỏ hẹp, một người chặn lối thì vạn người không vào được
Bọn họ cứ việc chờ ở đây, cho dù có người tìm đến thì họ cũng cũng không phải sợ
Nếu thật sự không ổn, đến lúc đó lại theo lối kia để đi ra ngoài là được
“Ừ.” Trong gian phòng này còn có nước và lương khô, có lẽ là do bà chủ đã chuẩn bị lúc trước
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thẩm Tiêu đeo túi, tìm một góc để ngồi xuống, tiếp theo là yên lặng chờ đợi cho qua phong ba bão táp
Dưới lòng đất, họ không thể ước tính thời gian thông qua ánh sáng mặt trời, họ chỉ có thể dựa trên sự thay đổi nhiệt độ của không gian trong đường hầm để suy đoán đã trôi qua một ngày hay chưa
Sau khi nhiệt độ trong đường hầm thay đổi qua ba bốn lần, chủ quán trọ với tư cách là người đàn ông trưởng thành trong số bốn người dẫn đầu quay trở lại lối vào để xem một chút
Lúc này Thẩm Tiêu vào kiểm tra trong trung tâm mua sắm ảo, trạng thái tình huống đặc biệt của cô đã được gỡ bỏ
Có vẻ như trận hỗn loạn trên mặt đất đã xảy ra rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau khi ông chủ quán trọ quay trở lại lối vào dò xét một phen, đồng thời không nghe thấy có bất cứ động tĩnh gì, ba người phía sau mới cùng nhau tiến về đó
Bốn người bò dọc theo đường hầm trở về lối vào ở phòng ngủ, vừa đi lên đã ngửi được một mùi hôi tanh, mùi hôi này khiến bọn họ phải bịt mũi
Bọn họ không vội đi ra ngoài ngay mà ở tại cửa lắng nghe động tĩnh một lúc, sau khi xác định không còn ai bên ngoài mới đẩy cửa đi ra
Bốn người đã lâu ngày không tiếp xúc với ánh sáng mặt trời, ngoài cửa là một sự sự im lặng đến chết chóc
Chỉ ánh nắng trắng xóa chiếu trên nền đất, thỉnh thoảng có gió thổi qua cỏ khô trên mái hiên phát ra âm thanh trống vắng cô đơn
Bốn người Thẩm Tiêu đi ra sảnh lớn trước, vừa ra đến dạ dày Thẩm Tiêu co bóp quặn thắt
Cô vốn có thể để chịu đựng được mùi hôi thối này, nhưng khi vừa ra đến đã nghe được tiếng dính nhớp của giòi bọ chui vào trong xác chết, dạ dày cô ngay lập tức co thắt, cô không kìm được mà đỡ vách tường nôn ọe
“Ba người ra ngoài xem thử.” Mặt ông chủ quán trọ cũng hơi tái đi: “Tôi lên lầu xem sao.”