Trò Chơi Đói Khát Cầu Sinh

Chương 80: Thế giới dưới đáy biển 10




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Cô không bán cá à?” Nhân viên thu mua có chút ngoài ý muốn với quyết định của cô
“Không bán, định mang về ăn.”
“Tự ăn?” Vẻ mặt nhân viên thu mua nhất thời trở nên kỳ quái: “Giá cá cao hơn mấy thứ này không ít đấy.” Hiện giờ tài nguyên thiếu thốn, cộng thêm đại dương ô nhiễm cùng sự đánh bắt quá mức của con người, cá dưới biển ngày càng ít đi, dẫn đến giá cả cũng ngày một tăng lên
Toàn bộ cá trong tay Thẩm Tiêu đều tự mang về ăn, cũng quá xa xỉ rồi
“Tôi biết.” Thẩm Tiêu khoát tay, xách cá đi về căn cứ
Sau khi vào căn cứ, dọc đường có không ít ánh mắt rơi vào cá trong tay cô
Cá, rất lâu rồi bọn họ chưa được ăn
Chỉ có những ngày lễ đặc biệt, trong cửa hàng mới bán ra một số lượng nhất định thịt cá đã nấu chín
Nhưng giá cả rất đắt đỏ, bọn họ cũng chỉ có vào dịp lễ tết mới có thể mua một miếng nhỏ về nếm thử, nhưng cô gái trước mặt lại cầm theo nhiều như thế
Trên đường đi, Thẩm Tiêu phát giác được những ánh mắt kia, trong lòng cảm thấy mình đã tính sai, bèn nhanh chân đi về phía đồn công an
Cô tin những người sống trong sự quản chế sẽ không mất lý trí như thế, nhưng cô thấy mình càng không nên thu hút sự chú ý của bọn họ thì tốt hơn
Biết bao nhiêu tội lỗi đều bắt đầu từ việc không chịu được sự dụ hoặc
Sau khi mang theo cá đến đồn công an, Thẩm Tiêu kín đáo cầm mấy con đưa cho nữ cảnh sát đi ngang qua, nói là cảm ơn khoảng thời gian qua đã quan tâm, sau đó thừa dịp nữ cảnh sát còn chưa kịp từ chối, cô nhanh chóng cầm số cá còn lại ra khỏi cổng đồn công an đi thẳng đến quảng trường
Bà cụ ở quảng trường đang kể chuyện cho tụi nhỏ xung quanh nghe, thấy Thẩm Tiêu và cá trong tay cô, bà ta lập tức ngừng câu chuyện: “Hôm nay kể tới đây thôi, mai lại kể tiếp.” Nói xong, bà ta đưa Thẩm Tiêu vào căn nhà phía sau, vừa vào nhà bà ta đã nghiêm mặt nói: “Cô không nên rêu rao như thế, cô thế này rất dễ bị người khác chú ý tới.”
“Xin lỗi, thực sự là tôi không có gì để che lại hết.” Thẩm Tiêu nói: “Lần sau tôi sẽ chú ý hơn, cố gắng khiêm tốn để không rước thêm phiền phức.”
“Cũng không đến nỗi phiền phức.” Vẻ mặt bà cụ hơi hòa hoãn, bà ta nhìn cá nói: “Vì sao cô không đổi đống cá này thành điểm tín dụng
Nếu tự ăn thì hoàn toàn không thể ăn hết nhiều như thế được.”
“Tôi đâu có định tự ăn hết.”
“Cho dù có cộng thêm tôi thì hai con là đủ rồi.”
“Không, không chỉ có bà.” Thẩm Tiêu nói: “Tôi định bán mấy con cá này.”
“Bán?” Biểu cảm trên mặt bà cụ như thế muốn khuyên cô từ bỏ ý định này đi: “Cô phải biết, bây giờ nguồn năng lượng rất quý hiếm, người bình thường căn bản không ăn nổi mấy thứ này.”
“Tôi biết, vậy nên tôi định là chúng ta sẽ tự chế biến luôn
Còn về phần năng lượng tiêu hao, tôi sẽ bổ sung lại cho bà, bà thấy thế có được không?”
Bà cụ nhìn cô một lúc lâu, mới nói: “Mang đống cá này đi xử lý sạch sẽ đi, cái mùi tanh này làm tôi khó chịu.”
“Được được.” Thấy bà cụ không từ chối, Thẩm Tiêu lập tức cầm dao lên xử lý cá
Cô mang về mười ba con cá, đưa cho đồng chí cảnh sát bốn con để cảm ơn, còn thừa lại chín con
Chín con cá này, cô định một con làm bốn món
Đầu cá dùng để nấu canh, lọc riêng da cá, thịt cá và xương cá ra
Da cá và xương cá cho lên lò để sấy cho giòn
Thịt cá đem đi bằm nhuyễn, làm bánh cá nướng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đa số đồ ăn khi nướng trên lửa sẽ tỏa ra mùi thơm
Lúc Thẩm Tiêu chế biến da cá, mùi hương lại thông qua khe cửa bay ra ngoài
“Nhà bà cụ Vương lại nấu đồ ăn ngon rồi.” Bọn trẻ vẫn đang chơi đùa ở quảng trường ngửi thấy mùi thơm, không nhịn được mà đều túm tụm lại chỗ khe cửa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc bọn nhỏ đang hít lấy hít để mùi thơm, tưởng bà cụ Vương lại đang ăn đồ ăn ngon thì cửa lại mở ra
Tiếp đó bọn chúng nhìn thấy bà cụ Vương bưng một cái mâm lớn đi ra, không biết trong mâm có món gì ngon, chỉ thấy vàng rực còn thơm phức
Có cậu nhóc bình thường khá thân với bà cụ Vương cắn ngón tay nói: “Bà ơi, cái này của bà là gì vậy ạ?” Có thể thấy rõ sự thèm thuồng từ trong lời nói
Bà cụ Vương chỉ có thể làm như không nhìn thấy: “Đây là cá
Nếu muốn ăn thì gọi cha mẹ các cháu đến đây
Bánh cá 1 điểm tín dụng một cái, mấy thứ khác 1 điểm thì là hai miếng
Số lượng có hạn, tới trước được trước.”
Vừa nói xong, đa số đều chạy về nhà nói với cha mẹ
Chỉ một số ít hiểu chuyện vẫn đứng yên không nhúc nhích, dùng ánh mắt mong chờ nhìn bà ta
Rất nhanh sau đó, trong đám trẻ chạy về báo tin, một bộ phận nhỏ dẫn theo phụ huynh đến, đoán chừng đại bộ phận đã bị nhốt trong nhà ăn đòn rồi

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.