Trò Chơi Đói Khát Cầu Sinh

Chương 82: Thế giới dưới đáy biển 12




Bị cô châm biến, sắc mặt của người đàn ông trung niên khẽ thay đổi: “Xem ra là không lọt lỗ tai cô rồi.”
“Bởi vì lý do anh đưa ra thực sự quá nực cười.” Thẩm Tiêu nói: “Tôi vẫn sẽ tiếp tục bán cá, chỉ cần Hoa quốc vẫn chưa có lệnh cấm hành động động này của tôi, vậy vẫn coi như là tôi không phạm pháp, anh cũng không có quyền can thiệp.”
Nói xong, Thẩm Tiêu lại cầm cá ngồi xuống, làm ra bộ dạng từ chối nói chuyện với người đàn ông trung niên
Từ sau tối hôm đó, Thẩm Tiêu giống như lời cô đã nói, mỗi ngày sau khi ra biển hái rong trở về đều sẽ mang tôm cá nhỏ thu hoạch được ra bán, thậm chí cô còn lấy một ít rong biển và nghêu để bà cụ nấu một nồi canh rong biển lớn đem bán
Hương bánh kẹo phơi vào mỗi chập tối trở thành một nét đặc trưng của nơi đây
Chỉ cần bỏ ra chút tiền là có ngay một cái bánh cá trong mềm ngoài giòn về ăn với cơm, còn nếu không nỡ tiêu tiền thì có thể bỏ ra 0,5 điểm tín dụng mua một bát nghêu rong biển lớn về nhà pha thuốc nước để cải thiện sinh hoạt
Bởi vì chỉ có chỗ này của bọn họ là bán cá với giá rẻ, đôi khi có những người ở rất xa nơi này cũng đặc biệt đến sớm chờ đến giờ bánh cá và canh được bày bán
Có lẽ là vì những thay đổi này, ước mơ của rất nhiều trẻ em đã trở thành làm nhân viên thu hoạch rong biển trong tương lai, như thế thì mỗi ngày đều sẽ có cá ăn
Mà mỗi khi nghe những lời như thế, bà cụ Vương đều sẽ uốn nắn lại chúng: “Ước mơ lớn nhất của các cháu phải là đưa tất cả chúng ta về lại mặt đất, để được nhìn thấy ánh mặt trời một lần nữa.”
“Nhưng trên mặt đất có gì ạ?” Những đứa trẻ ngây ngô thắc mắc hỏi: “Nơi đó có bán cá sao?”
“Nơi đó không chỉ có cá mà còn có thịt.” Bà cụ dụ khị nói
Hai mắt bọn nhỏ lập tức sáng rực lên: “Chính là cái lần trước bà đã ăn ấy ạ?”
Bà cụ không cách nào trả lời câu hỏi này ngay lập tức, làm cho Thẩm Tiêu đứng nghe bên cạnh phải bật cười
Có điều nói đến lần nữa được thấy ánh mặt trời, sao cô có thể không nghĩ đến chứ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau khi đến thế giới này, thứ nói có thể giúp cô tìm được hạch hạt nhân không hề có chút động tĩnh
Hỏi hệ thống thì nói là quá xa, không có cách nào bắt sóng
Mấy ngày nay cô bơi hết một vòng khu nước sâu, cũng vẫn không có động tĩnh, cho nên cô nghĩ khả năng lớn là vật kia đang ở trên đất liền, rốt cuộc có phải hay không, cô phải nghĩ cách lên bờ xem mới được
“Đúng rồi, trước đó cô bảo đi thuê nhà, đã tìm được nhà chưa?” Bà cụ Vương hỏi Thẩm Tiêu
Ngày nào cũng phải ngủ ở hành lang, dù không quá lạnh nhưng cũng không được tiện cho lắm
“Đã tìm được rồi, tôi dự định bán xong sẽ đi xem một chút.” Thẩm Tiêu nói
Nghĩ đến việc sắp có một không gian của riêng mình, trong lòng cô có chút kích động
Đã bán hết đồ, sau khi giúp bà cụ dọn dẹp quầy hàng sạch sẽ, cô lập tức đến chỗ đã hẹn trước với bên môi giới nhà đất
Nhưng mới đi được nửa đường, cô lại gặp hai cảnh sát lúc trước đã đưa cô đến sở cảnh sát
Hai người đưa giấy chứng nhận ra, vẫn là lời thoại cũ: “Phiền cô đi với chúng tôi một chuyến.”
Thẩm Tiêu không nhúc nhích: “Cũng phải có lý do để đi với hai người chứ.”
“Vẫn là vấn đề thân phận của cô.” Cậu dân cảnh quen biết cô muốn nói gì đó rồi lại thôi, cuối cùng nhỏ giọng nhắc nhở: “Lai lịch của cô không rõ ràng, không có quá khứ, trước sau cũng đều là nhân tố không ổn định đối với chúng tôi
Lại thêm mấy ngày nay bên trên bắt được mấy gián điệp, chúng tôi cũng chỉ có thể hành sự cẩn thận, tạm thời theo dõi cô
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Xin lỗi, mong là sau khi vào cô sẽ nghe lời một chút, chúng tôi sẽ không làm gì cô
Đợi sóng gió qua đi, chúng tôi sẽ thả cô ra.”
“Tuy lai lịch của tôi không rõ ràng nhưng tôi không hề làm bất cứ chuyện gì phạm pháp
Như thế cũng phải theo dõi à?” Thẩm Tiêu giễu cợt nói
Hai người kia chỉ có thể xin lỗi rồi cưỡng ép đưa cô đi
Không hề thông qua bất cứ thủ tục nào, Thẩm Tiêu trực tiếp bị nhốt lại
Nếu đang ở thế kỉ 21 thì chính là giam giữ phi pháp
Chỉ tiếc hiện giờ đang là kỷ nguyên đáy biển
Sau khi Thẩm Tiêu bị giam lại, quả thực không có ai làm khó cô, thậm chí còn có cô đồng chí nhỏ lo cô đói, mỗi lần đưa cơm đều sẽ đưa nhiều một chút
“Cá cô làm rất ngon.” Đồng chí nhỏ khẽ nói lúc đưa cơm: “Mấy hôm trước lúc sinh nhật mẹ tôi, cha tôi có đặc biệt mua một cái, đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy mẹ khóc
Cô là người tốt, nhất định sẽ được thả ra.”
Thẩm Tiêu nhìn đồng chí nhỏ, không nói với cô ta rằng mình bị nhốt vào đây rất có thể là vì bán cá gây “rối loạn” trật tự xã hội
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.