Chương 310: Bộ Luật Số 1 Của Phố Bethe (1)Chương 310: Bộ Luật Số 1 Của Phố Bethe (1)
Bà chủ Hạ uống đến ngã trái ngã phải
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sở Quang không chú ý một chút, bà cô này lại có thể lấy hết toàn bộ tiền trong túi ra mua rượu uống, ngồi ở trên ghế lẩm bẩm uống, cũng không ăn một chút thức ăn
Bà cô này tiêu tiền chưa bao giờ quản ngày mai, thật may cô ấy có thể sống đến bây giờ
Nhưng..
Đây dường như cũng là hình ảnh chân thực nhất của những người ở Đất Chết
Ngay cả khi ngày mai là địa ngục, hôm nay hãy lạc quan sống cho chính mình
- Tôi vẫn có thể uống
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mái tóc dài màu đỏ rải rác trên vai, cả người Hạ Diêm đầy mùi rượu vừa nâng chén, vừa ầmïTla hét
- Không ai giành của cô
Nhẹ nhàng đẩy cái đầu đang ngã trên vai mình lên tay vịn bên cạnh
Sở Quang ngồi trên ghế dài ở cửa bắc nếm thử một ngụm rượu vang, ảm nhận được vị ngọt hơi chát, không tiếp tục nhấm nháp nữa
Bởi vì bóng ma trong lòng kiếp trước, hắn rất kiềm chế không uống nhiều
Dù sao nếu lại uống nhiều, lại uống đến không còn mạng, hắn cũng không có tự tin có thể một lần nữa đầu thai ở thế giới này
Kiềm chế, là đức tính cao hơn lòng nhân từ
Không phải vì sợ
Xa xa, những người du mục cũng tham gia vào lễ kỷ niệm của người chơi, và những người có thể hát và nhảy múa nhanh chóng giành được những tràng pháo tay và cổ vũ của người chơi
- Đại nhân..
Mặc dù tôi không muốn ngài mất hứng thú, nhưng hôm nay tôi có thể tiêu thụ nhiều thức ăn hơn
Thịt sống của quầy hàng đặc biệt đã bán hết, lương thực cũng không còn bao nhiêu nữa
Đi tới bên cạnh Sở Quang, lão Lư Tạp khom lưng, thật cẩn thận nói
- Những người du mục kia dùng hết tiền ngài ban thưởng cho bọn họ để mua khoai sừng dê, hơn nữa sau khi mua về cũng không dùng ở lễ kỷ niệm, đều mang về bộ lạc
Còn có một câu lão không dám nói, đó chính là những chiếc áo khoác màu lam này cũng ăn quá nhiều, hận không thể một bữa ăn hai bữa
Thế nhưng, thân phận cư dân nơi trú ẩn cao hơn mình, quan niệm thân phận tôn ti khắc sâu vào tận xương tủy Lư Tạp, không dám chút nào phản bác, cũng chỉ có thể chọn nói ra tật xấu của đám du mục
- Không sao, yến hội cũng không có khả năng mỗi ngày làm
Sở Quang thản nhiên cười cười
- Lấy mấy thứ này ra, chính là vì để cho mọi người vui vẻ một chút
Yên tâm, trong lòng tôi đều có tính toán
Trò chơi, hạnh phúc là quan trọng nhất
Trùng hợp, để bắt kịp với một ngày đáng chúc mừng như vậy, lấy một số vật tư ra để tổ chức một hoạt động cho người chơi, cũng giúp nâng cao tinh thân của người chơi, cải thiện môi trường máy chủ
Trên diễn đàn luôn có người chửi bới Đất Chết OL' của hắn rằng trò chơi này không quá bình thường
Không, nội dung giải trí đang sắp đến
Nhìn bộ dáng của những người chơi kia, chơi rất vui vẻ
Thấy chủ nhân đều nói như vậy, Lư Tạp cũng không nhiều lời nữa, cung kính cúi đầu lui ra..
- Ô ô ô, tôi uống không được nữa
- Vậy thì đừng uống
- Nước..
- Tay đừng lộn xôn, thành thật một chút
Khiêng Hạ Diêm đã uống say về nơi trú ẩn, Sở Quang ném cô lên giường, đặt cây nạng dựa vào ở bên giường
Đồng tử tan rã, hai mắt mê ly, hai má còn đỏ hơn so với tóc của cô, hơn nữa đỏ đến vành tai
Cổ áo mở ra một chút, có lẽ do cọ xát mở ra, lộ ra xương quai xanh cùng một nửa màu trắng
Sở Quang thuận tay đắp chăn cho cô
Lại nói tửu lượng của bà cô này thật sự quá kém
Quán rượu ở thành Cự Thạch chẳng lẽ đều bán nước đun sôi sao
Sở Quang không chỉ một lần nghe bà cô này khoác lác, nói mình làm sao có thể uống vân vân như thế nào, hiện tại xem ra thật đúng là đang khoác lác
Tiểu Ngư ngồi trong phòng chớp chớp mắt, tò mò nhìn bên này
- Cô ấy có uống rượu không
Cô đã từng nếm thử rượu vang một lần, và chỉ một lần
Đó là lúc anh cả kết hôn, dẫn chị dâu từ trong nhà đến
Mùi vị kia đến bây giờ cô vẫn còn nhớ rõ, vừa chát vừa đắng, một chút cũng không dễ uống
Cha còn nói, sau này cô lập gia đình, cũng sẽ chuẩn bị cho cô một bình, mang đến nhà đối phương
Tuy nhiên cô một chút cũng không muốn uống, nếu có thể đổi thành nước đường thì quá tốt
- Ừm, cô ta uống quá nhiều
Sở Quang đặt một chai sữa lên bàn
- Lát nữa nếu cô ấy tỉnh, âm ï đòi nước, cứ đưa cái này cho cô ta uống..
Phiên em chăm sóc cho cô ấy
Tiểu Ngư tràn đầy nhiệt tình gật đầu, nghiêm túc nói
- Vâng
Hãy yên tâm giao cho Tiểu Ngư
Thật tuyệt vời
Nếu tất cả mọi người trong nơi trú ẩn cũng ngoan ngoãn và hiểu biết giống như Tiểu Ngư
Như vậy mình có thể mỗi ngày an nhàn
Nhịn xuống xúc động sờ đầu, Sở Quang thưởng cho cô bé một cây kẹo mút có vị sô cô la, dặn dò cô bé để lại đến bữa ăn trưa ngày mai hả ăn, liền xoay người trở về đại sảnh dân cư, mở máy tính ra
Quy tắc cũ, trước tiên nhìn vào diễn đàn
Lúc này, đại đa số người chơi đều đã log out, chỉ còn lại một vài người mới làm nhiệm vụ quét dọn, cùng với người chơi chuyên nghiệp làm nhiệm vụ đặt hàng vẫn còn đang trên mạng
Sở Quang nhìn lướt qua bài viết trên diễn đàn
Không có gì ngoài ý muốn, chỉ vài phút vừa rồi mình khiêng Hạ Diêm về nơi trú ẩn, mấy con hàng này lại bắt đầu viết bài bịa đặt cho mình
Cái Đuôi:
- Tin tức lớn
Đuôi nhìn thấy người quản lý khiêng bà chủ Hạ trở về nơi trú ẩn
('?)W"
WC Thật Có Con Muỗi:
- Sốc
Bà chủ của cửa hàng vũ khí là người của quản lý đại nhân
Tỉnh Linh Vương Phú Quý:
- Tôi còn thấy hai người bọn họ đi vào một phòng
Thiếu Kéo Con Bê:
- Mười phút cũng không đi ra
Dạ Thập: Người quản lý chỉ có 10 phút?
llena:
- Cuộc thảo luận của các cậu làm cho tôi cảm thấy như tôi đã bỏ lỡ một phiên bản nào đó, hãy nói cho tôi biết, đứa trẻ bao nhiêu tuổi rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
(Mặt cười)
Chuột Đồng Đang Lẩn Trốn Trong Hẻm Núi:
- Có anh trai văn chương nào bổ sung thêm chỉ tiết, WC Thật Có Con Muỗi nói anh ấy sẵn sàng trả tiền để mua
WC Thật Có Con Muỗi:
- Không có tiên, không có tiên, ngày hôm nay phá sản cmnr
QAQ
Chuột Đồng Đang Lẩn Trốn Trong Hẻm Núi:
- Hey, nhờ cậu để làm gì..
Quả nhiên vẫn phải là tôi tự mình ra tay sao
Dạ Thập:
- Chuột Đồng lão ca ngưu bức
(Phá âm)