Chương 558: Sử dụng súng phòng không đúng cách (1)Chương 558: Sử dụng súng phòng không đúng cách (1)
Ngọn lửa đang bùng cháy
Tiếng súng ở tầng trên đột nhiên dừng lại, những kẻ cướp đoạt đang cúi mình bên cạnh cầu thang chuẩn bị tấn công lên trên, nhưng ngay khi họ chuẩn bị khai hỏa, tiếng súng đột nhiên vang lên từ góc tối bên cạnh
- Ahh——I
Cái Đuôi, lao ra tiền tuyến từ phía sau, một bên nhắm vào chân tòa nhà ký túc xá bắn, một bên khí thế hung hăng dùng miệng phối hợp với tiếng đạn bắn ra
Đạn không có mắt bay loạn
Không chỉ những tiếng súng làm cho những viên đạn toàn năng đang bắn tới đáng sợ, mà còn là những mảnh vụn văng ra và bụi khi chúng đập vào tường
Đám kẻ cướp đoạt đang chuẩn bị xông lên lầu bị tia lửa bất ngờ lao ra từ trong bóng tối làm giật mình, còn tưởng rằng quân tiếp viện đã đến, nên không dám tiếp tục lao lên lầu, vội vàng tìm chỗ ẩn nấp né tránh, đồng thời giơ súng bắn trả vào nguồn lửa
Những viên đạn sưu sưu bay tới, gân như là xẹt qua người Cái Đuôi
Tư Tư tay mắt lanh lẹ, giơ tay giật bà cô đang xông loạn này trở về
Gần như cùng lúc đó, một cơn mưa đạn dày đặc bắn trúng đống gạch đỏ trước mặt, làm rơi xỉ gạch vỡ xuống đất
Bị khẩu súng máy hạng nhẹ bắn đến không ngẩng đầu lên được
Giữ Cái Đuôi đang ôm súng trường dựa vào công sự che chắn, Tư Tư tức giận quát
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Chết tiệt, nếu Cái Đuôi gấu ở đây
- Tư Tư, chỉ sợ như thế càng hỏng bét
Thả bàn tay đang kéo Đuôi ra, Tư Tư liếc nhìn bản đồ trên màn hình máy ảo, đang định suy nghĩ về lộ trình tấn công, trên mặt đột nhiên xuất hiện vẻ hoảng hốt
- Ôi, làm sao tôi quên mất một chuyện quan trọng như vậy
Cái Đuôi nhanh chóng nhìn cô
- Có chuyện gì
Tư Tư ngẫm nghĩ
- Không có gì, ừm..
Dù sao cũng không thành vấn đề, viện binh của chúng ta đã đến rồi
- Hả?
Nhanh như vậy sao
- Cậu nhìn qua đó
Nhìn Cái Đuôi giật mình, Tư Tư vươn tay chỉ vào ngôi nhà ở hướng nam
- Nhớ không
Mặc dù ở đây không có nhiều người như tiên đồn, nhưng những người đến nông trại Trường Tồn để làm nhiệm vụ trong thời tiết này về cơ bản đều là những người chơi chuyên nghiệp hệ chiến đấu, nếu không muốn nói là đùi to
Cùng lúc tình hình chiến đấu ở tiền tuyến bước vào giai đoạn cao trào, hơn 90 khoang ngủ đông không hoạt động đã được mở ra ở điểm cứu ở phía nam của trang trại Trường Tồn
Nương theo từng tiếng xì xì vang lên, những khuôn mặt thò ra khỏi khoang ngủ
Trục Lăn Gội Đầu Máy Móc: - Lão tử đang ăn trưa đây???I
Bầu Không Khí Chiến Trường: - Hahaha, tôi cũng đang ăn
Tôi làm sửi cảo, vừa ăn được một đĩa, thấy trong nhóm chat đã la hét đòi online
Tôi Đen Nhất:
- Nhanh lên
Lão Tử chỉ mới đi ra ngoài ăn được một nửa thôi
20 nhân dân tệ chứ đâu có ít
Bầu Không Khí Chiến Trường: - Tuyền Thủy đâu
Chó Tuyền Thủy đâu rồi
Tuyền Thủy Quan Huy, người đang bận rộn mặc vào một bộ ngoại cốt lên cơ thể, nghe như thế không thể nhịn được phun một câu
- Cắt
Cậu mẹ nó nói chuyện với bố như thế à
- Đừng mẹ nó nói nhảm
Bầu Không Khí Chiến Trường nhanh chóng nạp đạn vào súng liếc mắt nhìn hắn
- Cậu mặc cái này có ích lợi gì
Có khi nào thấy cậu xông đi lên phía trước đâu
- Cậu biết cái rắm cái gì
Tuyền Thủy huynh mắng to, vén quần lên xỏ giày, hùng hổ nói
- Nếu lão tử ngã xuống, dựa vào cậu chỉ huy chắc
Trang bị nằm ngay bên cạnh khoang ngủ đông
Trong vòng nửa phút, một số người chơi đã bị giết, một số ít người chơi đang tập hợp riêng biệt
Dùng thời gian ngắn nhất kiểm kê lại số lượng thành viên trong đội, đủ chẵn hai mươi người để thành lập hai đội mười người, Tuyền Thủy Quan Huy ngay lập tức ra lệnh
- Nhóm A theo Chiến Trường huynh ra tiền tuyến để tăng cường cho các NPC trong tòa nhà còn dang dở
hóm B đi theo tôi, chúng ta hãy bám vào bức tường phía đông và đi vòng qua, nhắm vào cổng phía bắc, cắt đứt đường rút lui của họ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Đám này không nói võ đức, thế mà học chúng ta tiến hành đột kích ban đêm
- Bây giờ chúng ta đi nói cho bọn chúng biết, cái gì mới gọi là chiến thuật xen kẽ thực sự
Tinh thần mọi người tăng vọt
Đặc biệt là Tôi Đen Nhất, hào hứng bắn hai phát súng lên trân nhà
- Hừi
- Mẹ kiếp!..
Cách trang trại Trường Tồn một km về phía bắc
Nghe tiếng súng không ngừng phía trước, Hôi Lang lấy ra chiếc đồng hồ bỏ túi rỉ sét ra, nhìn lên, lông mày hơi nhíu lại
Đã nửa tiếng trôi qua kể từ khi họ chiếm được cổng Bắc, đã được một thời gian kể từ khi mãnh tướng thủ hạ của hắn - Vương Đà lên đường
Lễ ra trận chiến này đã kết thúc từ lâu
Tuy nhiên, vì một lý do nào đó, tiếng súng từ tiền tuyến ngày càng dữ dội và không có dấu hiệu kết thúc
Chẳng lẽ viện binh đã đến
Không thể..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nơi đây cách thành phố Thanh Tuyền ít nhất 10 km, tuyết trên những con đường dọc đường thậm chí còn sâu đến đầu gối, ngay cả khi họ có phương tiện giao thông, nó sẽ không nhanh hơn đi bằng hai chân
Ngay cả khi họ phản ứng với cuộc tấn công ngay khi nó xảy ra, ước tính thận trọng là sẽ mất một tiếng để từ thành phố bên kia chạy tới
Mà đó là giả định rằng họ có quân tiếp viện
Con người thì không thể từ trên trời rơi xuống, phải không
- Sao còn chưa đánh xong đây
Trong lòng Hôi Lang ẩn ẩn có cảm giác không tốt, trực giác chiến trường nói cho hắn biết mười tiểu đội đã tấn công vào trong các bức tường có thể gặp rắc rối
Nhấc ống nhòm lên, liếc nhìn về hướng trang trại
Hàng rào bê tông che khuất tầm nhìn, từ đây không thể nhìn thấy những gì đang diễn ra trong hàng rào
Tuy nhiên vào lúc này, một số bóng người đột nhiên xuất hiện trong tâm nhìn của Hôi Lang, chỉ thấy bọn hắn lộ ra khuôn mặt hoảng loạn, vội vã chạy ra khỏi cổng phía bắc
Hôi Lang hơi sững sờ
Khi hắn nhìn thấy khuôn mặt của những người kia và trang bị trên người họ, đôi mắt hắn lập tức trợn to, như muốn rơi ra khỏi hốc mắt
Những kẻ đào ngũ kia không ai khác chính là người của hắn
ebookshop.vn - ebook truyện dịch giá rẻ
- Lão đại, tình hình ở phía trước hình như không tốt..
Trinh sát đứng một bên nuốt nước miếng, hắn có cảm giác điềm báo từ nãy, nhưng hắn không dám nói ra
Và bây giờ, linh cảm này thậm chí còn mạnh mẽ hơn
- Những tên ngốc này đang làm gì vậy
Hơn 100 người
Đối phó với khoảng bốn mươi tân binh, vậy mà trở thành bộ dáng thảm hại như thế này
Hôi Lang không thể không chửi thầm một tiếng, hắn hận không thể cắt đầu của đám thập phu trưởng kia cho chó ăn
- Két..
Linh cẩu nằm dưới chân hắn đột nhiên ngẩng đầu, lông toàn thân dựng đứng, trong miệng phát ra tiêng gâm nhẹ
Hôi Lang đang bực mình nên không có thời gian an ủi nó, thuận miệng nói một câu
- Khoan đã, lát nữa có thứ cho ngươi ăn
Con linh cẩu thút thít một tiếng, cắn ống quần của hắn giật giật, Hôi Lang thấy phiền đá con súc sinh này sang một bên, đi tới chỗ bốn tay sai tâm phúc
- Mang theo người của tụi mày
- Nhân tiện, đập chết hai tên đào bình kia cho tao
- Vâng
Bốn thập phu trưởng nhận lệnh, dẫn đầu những kẻ cướp đoạt háo hức giết về cổng phía bắc của trang trại
Hôi Lang lấy một khẩu súng báo hiệu, bắn một phát lên trời
Khẩu pháo sáng này là do chính Thiên phu trưởng Sư Nha đưa cho hắn, nói với hắn rằng bắn nó gửi tín hiệu ngay khi chiếm được pháo đài, quân tiếp viện sẽ đến theo từng nhóm
Còn hơi sớm, nhưng hắn cảm thấy đã gần đến lúc rồi
Tia sáng dài nhỏ nhấp nháy bay trên bầu trời, sau đó nổ tung giống như pháo hoa thắp sáng bầu trời đêm
Hôi Lang nheo mắt nhìn vê hướng trang trại Trường Tồn, hai kẻ đào ngũ đã bị xử bắn, hơn bốn mươi kẻ cướp đoạt đã đến gần cổng phía bắc của trang trại, đang muốn giết vào
Tuy nhiên, vào lúc này, hai ngọn đèn đột nhiên bật sáng trong đêm, sau đó càng ngày càng gần hơn từ phía đông của trang trại dài
Là người đầu tiên phát hiện được sự bất thường, trinh sát thốt to lên
- Lão đại
Đó là một chiếc xe tải
Hôi Lang sửng sốt, đột nhiên giơ ống nhòm lên nhìn về hướng hai ngọn đèn, chỉ thấy một chiếc xe tải đang tăng tốc trong tuyết
Chờ một chút..
Đang phi nhanh
Chuyện gì đang xảy ra với tốc độ kia?
Mãi cho đến khi chiếc xe tải tiếp tục lái về phía trước dù có chút trập trùng lên xuống, Hôi Lang cuối cùng mới nhìn thấy rõ ràng
Chỉ thấy dưới khung gầm của chiếc xe tải hoàn toàn không có lốp xe, mà là hai dây xích màu đen..
?I
Mà hai bánh xích kia dường như được làm bằng cao su?
Khuôn mặt Hôi Lang hoàn toàn thay đổi
Đặc biệt là khi hắn nhìn thấy đồ vật được chở ở trên bồn sau của xe tải, có một chút sợ hãi hiện ra trong mắt hắn
Bốn nòng pháo dày được nối song song, chỉ vào cổng phía bắc của trang trại Trường Tồn, nhắm vào những kẻ cướp đoạt thủ hạ đang trèo tường của hắn, cùng khoảng hơn bốn người vừa mới chạm vào cổng phía bắc
Chiếc xe tải dừng lại trên một con dốc thoai thoải
Khẩu pháo bốn nòng ở khoang sau hơi nghiêng
Giây tiếp theo
Một lưỡi lửa dày đặc đột nhiên phun ra
Tiếng pháo bang-bang vang vọng khắp cánh đồng tuyết, ánh sáng màu vàng cam giống như ngọn giáo xuyên qua màn đêm, chỉ trong vài hơi thở, hàng chục quả đạn pháo bắn tới trước cổng phía bắc và nổ tung
Đơn giản là không có thời gian để né tránh, và đơn giản là không có nơi nào để trốn
Hơn 40 tên cướp đoạt vừa chạm vào cổng phía bắc giống như những con muỗi bị bắn chết trên tường, ngay lập tức, máu thịt của bọn chúng bay khắp nơi, bọn chúng thậm chí không có thời gian để hét to, ngã xuống như lúa mạch trong cuộc bắn phá của bom nổ mạnh
- Không ——I Đồng tử trong giây lát đỏ ngầu, đôi mắt của Hôi Lang trợn to như muốn nứt ra, một tiếng gào thét đầy tuyệt vọng phát ra từ cổ họng khàn khàn của hắn, như thể trái tim hắn đang nhỏ máu
Những người đó đều là tâm phúc của hắn
Cũng là lực lượng mà hắn đã dày công tích lũy trong vài tháng qua
Và bây giờ—
Tất cả những điều này trở thành bọt nước
Những kẻ cướp đoạt đang chiếm giữ bức tường ở phía xa bị hỏa lực xuất hiện bất thình lình dọa cho hôn mê, nhanh chóng nhảy ra khỏi bức tường trong hoảng loạn
Tình hình chiến đấu thay đổi 180 độ
Tiếng súng dồn dập dường như là sự điên rồ cuối cùng
Trọng tâm của chiến trường bị đẩy lùi về cửa bắc, càng ngày càng có nhiều người đào ngũ xuất hiện, sợ hãi và chạy trốn khỏi cổng phía bắc
Nhưng đó là khởi đầu cho cơn ác mộng của họ
Pháo đài cô đơn này nằm lẻ loi trơ trọi trên cánh đồng hoang, được bao quanh bởi tuyết trắng, ngay cả những chiến hào cũng bị chôn vùi
Khẩu pháo bốn nòng trên xe tải dường như đã được nạp đạn
Một cuộc tàn sát đang chờ đợi họ
Nhìn trận chiến bi thảm ở phía xa, Hôi Lang cảm thấy như bị một nắm băng bị nhét vào cổ họng, sự lạnh lẽo và bất lực thấm sâu vào tủy xương khiến hắn nhớ đến tình cảnh luyện ngục mà mình đã nhìn thấy ở phương Bắc
Trinh sát đứng bên cạnh rùng mình, run rẩy nói
- Đầu, đầu..
Chúng ta..
Ngài muốn tiếp tục chiến đấu sao
Tiếp tục
Lấy gì để đánh người ta
Trên khuôn mặt của Hôi Lang Một hiện ra vẻ cay đắng, nó nhìn về phía tây bắc - khu Du Mộc cách đó khoảng chín cây số
Đó có lẽ là đường sống duy nhất của hắn
Không có phương tiện nào để đi qua khu rừng rậm rạp kia, chỉ cần hắn đi qua khu rừng, hắn có cơ hội quay trở lại trấn Viễn Khê ở phía bắc tụ hợp cùng đại bộ đội..
Nhưng sau đó thì sao
Nhìn pháo sáng từ từ trên trời rơi xuống, Hôi Lang nhìn trinh sát bên cạnh
- Cậu đi về phía tây bắc, băng qua rừng cây thì có thể trở về
Trinh sát đóng băng
- Vậy còn ngài thì sao
Hôi Lang liếc nhìn về phía nam
- Ta thay cậu đoạn hậu