Chương 623: Trồng bắp ngô cũng có thể thông báo toàn bộ server
(3)Chương 623: Trồng bắp ngô cũng có thể thông báo toàn bộ server
(3)
Tiền Lai mở to mắt nói dối:
- Đồn điền ở phía nam, những người sống sót ở đó có không ít hàng tồn kho
Tên dân quân đó rõ ràng không tin lời bịp bợm của anh ta, nhưng cũng không nói gì, chỉ ám chỉ một câu
- Thứ này có lẽ phải nộp không ít thuế
- Tất nhiên, chúng tôi là công dân tuân thủ pháp luật
Tiền Lai nở nụ cười thân thiện, giống như lần trước đến, lặng lẽ nhét một túi viên chip vào tay họ
Tên dân quân nhận tiền mở túi ra nhìn thoáng qua, mỉm cười tâm đắc, móc hai chip ra nhét vào túi mình, rồi đi về phía chiếc bàn ở cửa
- Đều là rau quả
Viên sĩ quan phụ trách đăng ký nhìn vào túi đồng xu đặt trên bàn, tùy tiện gạch hai nét vào sổ
- Cho họ vào
Thư Vũ hơi ngạc nhiên nhìn Tiền Lai
Vậy là xong sao
Nhận thấy ánh mắt của anh ta, Tiền Lai cười hì hì, hạ giọng nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Lương thực không cần nộp thuế, như vậy sẽ tiết kiệm hơn..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cho nên cậu thấy đấy, chúng tôi cũng không phải không có chỉ phí
Thư Vũ hỏi
- Nộp tiền thì không cần kiểm tra à
Tiền Lai suy nghĩ rồi nói
- Cũng không chắc, tùy tình huống, cũng tùy người
Nếu anh muốn đưa hàng cấm vào, có lẽ vẫn hơi khó khăn
Thư Vũ gật đầu như có điều suy nghĩ
Mặc dù anh ta không phải chưa từng kinh doanh, nhưng anh ta luôn cảm thấy tình hình ở đây phức tạp hơn nhiều so với quê hương của mình
...
Đã nộp thuế vào thành
Cả nhóm người thuận lợi vào thành
**
Theo hợp đồng, những người lính đánh thuê đã đưa họ đến khu vực kho, sau đó đến gặp Tiền Lai để kết toán tiền công
Nhà kho mà Lister thuê nằm ngay khu vực kho gần cửa, bên trong còn có không gian, để một tấn hàng hóa là dư xài
Sau khi mấy người cùng nhau dỡ hàng xuống, Tiền Lai bảo tên vệ sĩ quấn băng ở tay dắt con bò hai đầu đến chuồng ở cửa kho, sau đó nhìn về phía Thư Vũ và những người khác, cười nói
- Nếu các anh không muốn thuê kho thì cũng có thể gửi hàng ở đây, dù sao cũng không có nhiều đồ."
Thư Vũ lắc đầu, từ chối
- Không cần đâu, chúng tôi đang định đi thuê một mặt bằng
Tiền Lai khách sáo nói
- Sao lại vội thế
Thành Cự Thạchh rất lớn, các anh có thể xem thêm, chọn một nơi tốt hơn
Thư Vũ lắc đầu
- Quản lý đại nhân bảo tôi tìm một nơi gần kho là được
Khu vực kho của thành Cự Thạch rất gần cổng thành, đi qua một con phố là đến trạm giao dịch, đi tiếp nữa là khu chợ mà người dân nơi mua sắm, giao thông khá thuận tiện
Văn phòng chỉ để tiện lợi, không cần mở ở nơi đặc biệt sầm uất, thậm chí nhỏ hơn một chút cũng được, tiền thuê hàng tháng cố gắng kiểm soát dưới 1
000 chip
Sau này có điều kiện, họ sẽ mua một căn
Đây là lời dặn dò của quản lý đại nhân nói trước khi bọn họ lên đường
Tiền Lai không nói gì nữa, nhưng vẫn rất nhiệt tình dẫn họ đến ngoài khu vực kho, tìm một nơi có thể thuê nhà
Ở đây có rất nhiều ngôi nhà bỏ trống, tiền thuê cũng không đắt, một mặt bằng rộng 120 mét vuông, một tháng chỉ cần trả 800 chip, trung bình một ngày chỉ mất 20 chip
Nếu thêm 200 chip, chủ nhà cho biết có thể cho thuê luôn hai tầng trống ở trên lầu
Còn nếu muốn mua nó, một ngôi nhà như vậy không chỉ phải tốn gần 300
000 chip, mà mỗi tháng còn phải trả 50 chip tiền phí quản lý và thuế đất
Nhìn vào dòng chữ nhảy trên màn hình VM, Dạ Thập đếm ngón tay, nghỉ hoặc nhìn Phương Trường bên cạnh
- Mỗi mét vuông 1666 chip, rốt cuộc là rẻ hay đắt
Phương Trường suy nghĩ một lúc rồi nói
- Tính theo tỷ lệ thuê bán thì rẻ, tính theo giá cả và thu nhập thì hơi đắt
Tôi nhớ nhà máy dệt ở khu công nghiệp gần đó, hai bữa cháo dinh dưỡng, lương ngày hình như là 3 - 4 chip
Tính ra thì lương tháng chỉ có 90 đến 120 chip, thậm chí không đủ để mua một khẩu súng trường
Nếu là lao động trẻ em, hầu hết các nhà máy chỉ trả 1 chip mỗi ngày, một số thì chỉ cung cấp thức ăn, tiền lương được trả theo tuần hoặc trả bằng hàng hóa sản xuất ra
Do đơn vị tiền tệ nhỏ nhất là một chip nên thậm chí không thể tính được tiền lương theo giờ của người dân nơi đây
Nhưng tương đối, lương của kỹ sư sẽ cao hơn một chút, lương cơ bản cao hơn gấp 10 lần so với công nhân bình thường, nếu địa điểm làm việc ở ngoại thành hoặc thậm chí là các khu định cư khác của những người sống sót gần đó, thì có khả năng sẽ tăng gấp đôi so với mức lương cơ bản
Một số kỹ thuật viên nắm giữ công nghệ khan hiếm, thậm chí có thể kiếm được mức lương ba chữ số mỗi ngày
Tuy nhiên, những chú gấu trúc lớn này thường không ra khỏi thành phố, bình thường đều sống trong các căn hộ cao cấp gần nội thành, thậm chí mang còn chuyển hẳn vào nội thành với môi trường sống tuyệt vời
†
Còn lính đánh thuê thì sao
Hầu hết họ chỉ kiếm đủ tiền để chỉ tiêu trong ngày, không có ý nghĩa gì khi thảo luận về thu nhập của họ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đám NPC còn đang cò kè mặc cả vì tiền thuê
Sách Vũ đã phát huy hết khả năng mặc cả của mình, đã giảm tiền thuê xuống còn 900 chip một tháng
Mức giá này đã chạm đến giới hạn của chủ nhà, nhưng đằng nào thì những ngôi nhà ở đây cũng không giống như khu phố sầm uất, thực sự không dễ cho thuê, anh ta cũng chỉ có thể kiên nhẫn nói chuyện với những người khua môi múa mép rất giỏi ở trước mắt
Dạ Thập tính toán mãi một lúc lâu, đột nhiên ngẩng đầu lên
- Tôi dựa vào, biết thế đã tiết kiệm tiền rồi
Lão Bạch nhìn anh tôi một cách kỳ lạ
- Tiết kiệm thứ đó để làm gì
- Mua một căn hội
Hai mắt Dạ Thập sáng rực nói
- Chờ bản đồ mới mở hoàn toàn, thì chắc chắn sẽ có người đến ở chứ
Chúng ta có thể cho họ thuê
Như vậy không sướng hơn là đổi trực tiếp lấy đồng bạc sao
Cho Đằng Đằng thuê
Một tháng 10
000 chip
Phú bà [ Đằng Đằng ] khẳng định giao nổi
Cuồng Phong: -..
Phương Trường im lặng nói: - Những thẻ chip mà cậu đã đụng vào có cộng lại được 10 chip không
Dạ Thập: - Ừm, đúng là vậy
Lão Bạch: - Hơn nữa mua ở đây có tác dụng gì, cách điểm hồi sinh xa như vậy, còn không bằng tự xây một căn nhà bên cạnh căn cứ
- Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Thành Cự Thạch cũng nên có cửa hàng chứ nhỉ
Cuồng Phong đứng trên phố nhìn trái nhìn phải
- Anh đã điều tra giá cả của loại trang bị này chưa
- Một khẩu súng trường tấn công ong đực x-2 là 150 chip, nhìn kiểu dáng thì có vẻ là bắt chước theo súng trường tấn công g9
Súng trường ống sắt thì rẻ hơn, cảm giác như bán theo cân vậy
Cuồng Phong lập tức hỏi: - Phỏng sinh học nhân tạo thân thể ở đâu
Phương Trường hơi sửng sốt
- Cái này..
Tôi thì không thấy, tôi đã đi đến một vài cửa hàng vũ khí nhưng không thấy, nhưng có bán loại bộ ngoại cốt đó
Nghe thấy câu nói này, biểu cảm trên khuôn mặt của ba người đột nhiên trở nên phấn khích
- Chết tiệt, bộ ngoại cốt?
- Anh chắc chắn chứ
- Đừng nói nhảm nữa, mau dẫn chúng tôi đi
- Các cậu đi thì có ích gì
Các cậu có tiền mua không
Nhìn những người đồng đội mắt sáng rực lên, Phương Trường bất lực thở dài
-..
Thôi, đợi các cậu đến đó rồi sẽ biết
Dạ Thập đã xách những gói đồ trên mặt đất lên lưng, cười khúc khích nói
- Mang những này đi nữa
Biết đâu lại bán được ít tiền
Phương Trường im lặng
- Bán rồi cũng là tiền của người khác thôi..
Dạ Thập:
- Không sao
Trước khi chúng ta lên đường, chúng ta đã nói rồi, một nửa số tiền bán được là của chúng ta
Phương Trường sửng sốt một chút
Còn có chuyện này nữa sao
Tuy nhiên, nhìn vẻ mặt của ba người đồng đội, không giống như đang nói đùa
Người chủ nhà đang mặc cả thấy những tên nhà quê này nhặt những gói đồ trên mặt đất lên, tưởng họ không định thuê nữa, liền hoảng hốt la to
- 800
800 Không thành vấn đề
Nhưng các anh phải trả tiền thuê nhà ba tháng một lần, và phải trả thêm một tháng tiền đặt cọc
Đây đã là giá thấp nhất rồi, không thể tìm được giá nào rẻ hơn nữa đâu
Không bỏ lỡ cơ hội này, Sách Vũ lập tức nói
- Thành giao
Đứng bên cạnh, Tiền Lai nhìn người đàn ông trước mặt, hơi sửng sốt
Khá lắm
Lấy không được hai tầng lầu..
Gã này biết đâu lại là nhân tài