Trở Lại Thập Niên 60 Tôi Bị Hệ Thống Hố

Chương 189: - Đào tạo người mới







Nhóm dịch: Thiên Thượng Nhân Gian
Phụ trách: Vô Tà Team
Bên này sau khi Tô Mạn báo cáo với chủ nhiệm Hách xong, điện thoại từ các công xã khác cũng tới, tìm chủ nhiệm Hách thương lượng chuyện hội diễn liên hợp
Vốn dĩ các công xã khác muốn mời công xã Bắc Hà đến diễn, nhưng nhiệm vụ diễn xuất của công xã Bắc Hà nhiều, nếu như sắp xếp được thì không biết là đến bao giờ
Bây giờ tổ chức liên hợp diễn xuất, chuyện thời gian có thể thương lượng sắp xếp rồi
Hơn nữa các công xã khác cũng rất tin tưởng tiết mục mà công xã Bắc Hà bố trí, mong chờ được công xã Bắc Hà dẫn đầu
Thế là công xã Bắc Hà lại trở thành miếng bánh thơm ngon như thường, cả ngày điện thoại không ngớt
Thậm chí chủ nhiệm hội phụ nữ công xã Hồng Tinh và công xã Hồng Kỳ ở gần đó còn đạp xe tới, mang theo một cán sự nhỏ tích cực chạy tới thương lượng chuyện này,
Chủ nhiệm Hách thấy mọi người có thái độ tích cực với chuyện này
Thế là ghi lại những công xã gọi điện tới, tự mình đi báo cáo với bí thư Trình về chuyện này
Muốn để công xã Bắc Hà dẫn dắt, mời các đồng chí của hội phụ nữ công xã khác tới để họp, chính thức bàn luận chuyện hội diễn nên làm thế nào
Gần đây tâm trạng bí thư Trình khá tốt
Tìm thấy con đường cải thiện cuộc sống cho xã viên, bây giờ các công xã khác tụ lại quay quanh công xã Bắc Hà, ông ta cảm thấy nơi này đã có mặt mũi rồi
Sau khi nghe chủ nhiệm Hách báo cáo tình hình, thì lập tức đồng ý chuyện này, bảo hội phụ nữ tự mình sắp xếp
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Vậy tôi sẽ để Tiểu Tô phụ trách chuyện này, con bé đề xuất nó, con bé nhiều ý tưởng
Để Trình Hiểu Hồng và Đinh Mẫn trợ giúp.”
Bí thư Trình nói: “Tiểu Tô còn phụ trách chuyện huấn luyện, cô thấy con bé có thể làm được không.”
“Chắc chắn là được, Tiểu Tô biết bố trí người.” Chủ nhiệm Hách rất tự tin với Tiểu Tô
Thấy bà ta mở miệng Tiểu Tô, khép miệng cũng Tiểu Tô, bí thư Trình nói: “Đây là bà bồi dưỡng người thay thế à.”
Chủ nhiệm Hách cười đáp: “Không phải sao, có Tiểu Tô rồi, sau này lúc tôi không còn ngồi ở vị trí này nữa, tôi cũng không lo lắng về công việc của hội phụ nữ công xã Bắc Hà
Bí thư Trình, cuối năm phải bình xét Tiểu Tô là phần tử tích cực, lương cũng để ý chút
Lúc này chúng ta không thể khiến người ta chạnh lòng
Nghĩ mà xem từ lúc Tiểu Tô đến, Bắc Hà của chúng ta nở mày nở mặt biết bao nhiêu.”
Bí thư Trình nói: “Biết rồi, trong lòng tôi tự rõ.”
Dù sao lúc đầu còn nghĩ muốn quan tâm người nhà mình chút, nhưng bây giờ Tiểu Tô đã bỏ ra biết bao nỗ lực, còn tạo ra rất nhiều thành tích
Dù cho ông ta có hồ đồ thì cũng không làm chuyện trái với lương tâm được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tô Mạn đi một chuyến lên huyện, công xã Bắc Hà càng thêm bận rộn
Nhưng không khí bận rộn này lại khiến người khác cảm thấy vui mừng không ngớt
Dẫu sao bận rộn mới có lối đi
Giờ tan làm buổi chiều, thông tấn viên đi đến các đại đội thông báo cho người của đội biểu diễn bắt đầu tập dượt tiết mục
Cũng mang theo vài phần mệt mỏi trở về đại đội Đại Kiều Loan
Lúc đang nông nhàn mọi người tan làm sớm, lúc quay về nhà, ngoài hai vợ chồng Tô Đại Trụ đi làm ở bên ngoài ra, những người khác đều ở nhà
Tô Mạn lấy hộp cơm nhôm ra, nhờ Lý Xuân Hoa cầm tới bên nhà ăn hâm nóng, buổi tối cả nhà ăn thịt
Lý Xuân Hoa mở hộp cơm ra nhìn một cái, đôi mắt cả nhà nhìn mãi không ngừng
“Con gái à, con không nỡ ăn mà cầm về cho người nhà ăn sao?” Bà nhìn một bát thịt đầy ăm ắp
Tô Mạn vâng một tiếng: “Mẹ, mẹ đi hâm nóng đi.”
Lý Xuân Hoa vội vã đến nhà ăn trong đội
Thời buổi này ăn chung nồi chính là không tiện, trong nhà thì không được phép đun nấu, ăn gì cũng phải đến nhà ăn đại đội để nấu
Còn phải tìm người ta để nói vài lời tốt đẹp
May mà con gái mình là cán bộ, không phải chịu cáu gắt vô cớ
Bởi vì có bát thịt này mà tâm trạng của người trong nhà hôm nay không tệ
Tô Mạn chẳng ăn bao nhiêu, dành hết cho những người khác ăn
Bởi vì hai vợ chồng Tô Đại Trụ chưa về, Lý Xuân Hoa bèn để phần cho hai đứa con ăn, ăn hết phần dành cho cha mẹ chúng
Tiểu Thạch Đầu ngước đầu lên hỏi Lý Xuân Hoa: “Bà ơi, có phần cho cha mẹ cháu không
Bọn họ vất vả lắm.”
Một đứa nhỏ năm tuổi mỗi ngày đều ở bên ngoài chơi cùng với đám bạn, thế mà cũng biết việc xây dựng đất cơ sở trong đội vất vả

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.