Trở Lại Thập Niên 60 Tôi Bị Hệ Thống Hố

Chương 804: - Lo lắng 1







Nam Bình hiện nay dưới sự quản lý của cô và Lão Triệu, kiên cố vững vàng, cộng thêm câu khen ngợi của đồng chí chủ tịch lúc trước
Cô cảm thấy mình vẫn có khả năng cho mọi người trong gia đình sống một cuộc sống an ổn trong điều kiện này
Lý Thục Hoa nhận được điện thoại rất vui, nghe Tô Mạn mời họ đến Nam Bình, trong lòng thấy rất cảm động: “Công việc con bận rộn, chúng ta đến lại ảnh hưởng con
Mà cha con thì bây giờ không chịu xa mấy lão chiến hữu của ông ấy đâu, cả ngày ở bộ tham mưu làm cái gì mà sa bàn chiến tranh với bọn họ
Nào ông ấy có chịu đi nơi khác.”
“Nhưng con thấy ở bên đó lạnh lắm, hơn nữa Thôi Hướng Bắc cũng không ở nhà, cha mẹ qua bên này với con cho vui.”
“Không phải lo về cha mẹ đâu
Cha mẹ sống ở đây tốt lắm
Bây giờ còn con cái nhà ai cả ngày ở bên cha mẹ nào, bao nhiêu nhà trong đại viện chúng ta con cái mấy năm chưa trở về, ở ngoài phấn đấu sự nghiệp cả
Con với Tiểu Bắc đạt được thành tựu trong lòng cha mẹ cũng mừng theo
Xưởng đồ gia dụng Nam Bình trước con lập, bây giờ gặp ai cha con cũng khoe với người ta
Những chuyện Tiểu Bắc làm cha mẹ chẳng biết được bao nhiêu, cha con nói giờ là trông cậy vào con cho ông ấy nở mày nở mặt.”
Trong lòng Tô Mạn không rõ là tư vị gì: “Nhưng con nhớ cha mẹ lắm.”
“Chờ thời tiết ấm áp hơn, mẹ bảo cha con xin nghỉ mấy ngày đến thăm các con.”
Tô Mạn cũng không biết nên nói thế nào nữa
Cô không nhớ rõ cụ thể là tháng mấy bắt đầu
Trước kia cô không quá chú ý đến đoạn lịch sử thời kỳ này
Chỉ là cô cảm thấy, cái tính kia của đồng chí Lão Thôi rất dễ gây xích mích với người ta
Mà đồng chí Tiểu Thôi lại làm công việc nghiên cứu nữa
Cô không cách nào yên tâm được
Không biết Thôi Hướng Bắc bao giờ mới trở về, đợi anh ấy về mình phải dặn anh ấy chú ý hơn
Tốt nhất vẫn là ở lại Hồ Giang
Nếu thật sự xảy ra chuyện thì còn có mình hỗ trợ

Tô Mạn đến cuối vẫn không yên tâm nhà họ Thôi bên kia
Dẫu sao thì họ cũng ở thủ đô, lỡ như xảy ra chuyện gì đấy, cô không tới kịp được
Cho nên vẫn phải nói đàng hoàng với họ, tốt nhất là để đồng chí lão Thôi bình tĩnh hòa nhã hơn một chút
Nghĩ một hồi, cô quyết định nói với Lý Xuân Hoa, Tết năm nay cô muốn qua bên thủ đô đón Tết
Lý Xuân Hoa vừa nghe thấy thì nói: “Đúng là phải qua bên đó đón cái Tết
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mấy năm Tiểu Thôi không về nhà, con tốt xấu gì cũng là con dâu nhà người ta, nên quay về đón Tết cùng với người lớn
Mẹ với cha con, con cũng đừng lo lắng, các anh trai con đều ở bên này, còn có chị con nữa
Quay về mẹ gào to một cái là cả nhà chúng ta náo nhiệt liền đấy
Chỉ là đường xa như vậy, một mình con đi có ổn không?”
“Cái này thì không có gì, đến lúc đó con mua vé giường nằm, người mua vé giường nằm ít, con ngủ một giấc là đến ngay thôi.”
Tô Mạn đã quyết định xong, buổi tối cô dọn dẹp đồ đạc trong phòng
Nghĩ đến chuyện trong tương lai, trong lòng cô có chút mơ hồ và khó chịu
Đây là một cảm giác bất lực
Nghĩ đến việc mình vẫn còn một hệ thống, nhưng ngoài việc mua một vài vật phẩm cuộc sống hàng ngày và một vài đồ vật không mấy quan trọng ra thì cũng không có tác dụng lớn gì
Sau khi thu dọn đồ đạc xong, ngày hôm sau Tô Mạn lại đến huyện nhắn nhủ với chú Triệu
Cô muốn xin nghỉ phép một thời gian, dù sao thì cô cũng nhất định sẽ quay lại trước khi vào xuân, thời gian này để ông ta trông coi huyện, bất kì một tên trộm, cắp vặt nào cũng phải bắt được, không thể để kẻ ti tiện bỉ ổi nhân cơ hội làm càn được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Vào xuân huyện chúng ta sẽ làm một trận lớn, đây là điều rất quan trọng
Không thể để kẻ xấu phá hoại kế hoạch phát triển Nam Bình của chúng ta được.”
Bí thư Triệu nói với vẻ mặt kiên định: “Xem ai dám đến phá hoại
Cháu cứ yên tâm đi
Nhưng mà cháu cũng phải mau chóng quay về, Nam Bình này vẫn không thể thiếu cháu được đâu.”
Tô Mạn gật gật đầu, nghĩ vừa đi vừa về cũng chỉ có vài ngày
Cô cũng không chuẩn bị ở quá lâu bên thủ đô
Trước khi xuất phát, Tô Mạn còn gọi điện thoại cho nhà ông Thôi bên kia
Lý Thục Hoa vừa nghe con dâu sắp qua đây đón Tết thì vui chết đi được: “Trời tuyết thế này đi đường không thuận tiện, hay là con đợi sang xuân rồi qua đây.”
“Mẹ, không sao đâu
Con tìm chú Cố mua vé giường nằm giúp con, trên đường đi cũng rất dễ chịu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sang xuân thì công việc ở huyện rất nhiều, con sợ không tranh thủ được thời gian.”
“Thế được, lát nữa mẹ đi đón con.”
Sau khi cúp điện thoại, Lý Thục Hoa phấn khởi nhanh chóng đi nói chuyện này với Thôi Vệ Quốc

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.