Trở Lại Thập Niên 70: Gả Cho Nam Xứng Xui Xẻo

Chương 87: Không nỡ rời xa cô




Chương 87: Không nỡ rời xa côChương 87: Không nỡ rời xa cô
Chương 87: Không nỡ rời xa cô
Ý của Lận Xuyên chính là muốn nói với bí thư một tiếng, cô vợ nhỏ nhắn yểu điệu này của anh không được làm chút việc nào, đặc biệt là vào mùa xuân, nhiều việc như thế, đều động viên già trẻ lên núi
Và lúc đó cũng không còn ai tham gia lớp học xóa nạn mù chữ nữa, vì vậy anh không muốn vì thế mà gọi cô vợ của anh đi làm mấy việc nặng nhọc đó
Bí thư ăn uống của nhà người ta, đương nhiên là đồng ý với anh rồi, Lận Xuyên nghe vậy cũng nhẹ nhõm hơn
Nhà anh có nhiều người, và số người làm việc cũng nhiều, đến lúc đó tích trữ một ít khẩu phần lương thực chắc cũng đủ rồi
Còn anh, mỗi tháng đều có ba mươi tám tệ tiền trợ cấp, anh giữ lại tám tệ, còn lại gửi hết về cho gia đình, chắc đủ cho cha mẹ lo việc học của mấy đứa em và ăn uống trong nhà
Đương nhiên, trước khi đi, anh cũng phải nói rõ về sự phân chia tiền lương này
Vốn dĩ Lận Xuyên không thích quản những chuyện vặt vãnh trong cuộc sống này, nhưng sau khi kết hôn, anh phát hiện cô vợ nhà mình còn không thích hợp với mấy chuyện này hơn anh nữa, có vẻ như cô không phải là người biết chỉ tiêu hợp lý, xem ra anh phải gánh hết mọi thứ rồi
Còn phải dạy cô để ý nhiều thứ nữa, đến lúc đó đừng bị người ta lừa mà còn tưởng họ đang giúp mình
Hết cách, ai bảo cô nhỏ tuổi chứ
Vì thế anh tách Tô Tô ra riêng, còn mình thì mở cuộc họp nhỏ với gia đình, về cơ bản là anh muốn chia một nửa số tiền lương mà anh gửi về cho vợ, và nửa còn lại cho gia đình
Cha Lận nói:
"Thật ra vốn dĩ không nên để con đưa tiền cho gia đình nữa, dẫu sao thì con cũng cưới vợ có gia đình riêng rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng mà, hai đứa em của con đều còn đang đi học, cho nên còn phải nhờ vào con
Như vậy đi, cũng đừng chia một nửa, mỗi tháng con đưa gia đình mười tệ là được rồi
Với cả vợ con ở nhà cũng ăn không bao nhiêu đồ ăn, khẩu phần lương thực này con cứ để chỗ cha mẹ, đến lúc đó đến ăn là được rồi
Nếu như ăn không no, quay về làm thêm cái lò gì đấy, như vậy chắc được nhỉ
Lận Xuyên gật đầu nói: "Được
Hai cha con nói chuyện đều rất thoải mái, chớp mắt đã giải quyết xong chuyện
Sau đó Lận Xuyên vẫn có chút không yên tâm, nói:
"Mẹ, thôn chúng ta có vài người lòng dạ xấu xa, mẹ trông chừng Tô Tô giúp con, đừng để cô ấy bị người ta lừa
Mẹ Lận nghe thế thì mím môi, nói:
"Con thấy sinh viên đại học nào mà ngốc đâu, con bé cũng mưu mô lắm đó, nếu không thì sao có thể chơi thanh niên tri thức Tần một ve như thế được
Cũng chỉ có con xem con bé là trẻ con, không chừng không bao lâu sau sẽ là mẹ của trẻ con rồi đấy
Lận Xuyên đỏ mặt, chỉ có cái này là không thể nào, tuyệt đối không thể nào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng anh không nói, mà ngoan ngoãn về nhà nghỉ ngơi rồi
Đợi sau khi về, anh nói chuyện với Tô Tô, cô cẩn thận dè dặt nói:
"Chia như vậy với gia đình chúng ta có được không
"Bây giờ nói rõ trước, tránh để sau này tranh cãi, Tô Tô, sang năm đến quân đội thăm anh được không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Anh sờ nhẹ vào khuôn mặt của cô, nói: "Đến vụ xuân, lớp học xóa nạn mù chữ của em sẽ không có người đi học, đến lúc đó em đến thăm anh, ở lại thêm vài ngày
Tô Tô liếc nhìn Lận Xuyên một cái, mặt đỏ bừng, người đàn ông này làm gì phải bảo cô đi thăm anh, rõ ràng là hẹn cái đó đấy
Hơn nữa, dáng vẻ cấm dục của anh bây giờ trông rất hấp dẫn nha, cô không kìm được mà gật đầu, nói: "Thế anh phải sắp xếp ổn thỏa cho em đấy
"Ừm"
Lận Xuyên ôm chặt cô, không nỡ rời xa cô, trong lòng anh nghĩ, vẫn chưa có được cơ thể này mà đã nhớ nhung như vậy rồi, nếu như trở thành vợ chồng thật sự thì anh chỉ sợ anh đi không nổi

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.