Chương 123: Chu Cảnh Diên Bị ThươngChương 123: Chu Cảnh Diên Bị Thương
Thân là đại đội trưởng, nên gánh vác trách nhiệm vẫn phải gánh vác trách nhiệm
"Đó là núi sâu, chúng ta..
Kế toán của đại đội đứng trước mặt đội trưởng Từ, có chút do dự
Có người nào không biết sâu trong Thanh Sơn có lợn rừng, nói không chừng còn có sói
Năm đó khi xảy ra nạn đói, có thôn dân đi sâu vào núi tìm kiếm đồ ăn, cuối cùng huyết nhục mơ hồ được khiêng ra, chưa tới mấy ngày thì chết
Kể từ sau ngày ấy, không ai còn dám đi sâu vào trong núi
"Chẳng lẽ mặc kệ
Tổ chức nhiều người cùng đi tìm
Đội trưởng Từ nhíu chặt mày, tay cầm tẩu thuốc bằng tre của mình, vẻ mặt bực bội
Nửa tiếng sau, đội trưởng Từ triệu tập hơn ba mươi đàn ông cường tráng trong đội
Trong đó có Chu Cảnh Diên và Thẩm Lâm
Trong tay mỗi người đều cầm dụng cụ phòng thân, có dao phay, có cuốc, xẻng..
Lục Thanh Nghiên đứng trước đám người, chậm rãi tới gần Chu Cảnh Diên
Chu Cảnh Diên như cảm nhận được cô có chuyện muốn nói với mình, nên tới gần cô
"Cầm lấy, đề phòng ngộ nhỡ
Lục Thanh Nghiên đưa dao quân dụng cho Chu Cảnh Diên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu được, cô rất muốn lại đưa cho Chu Cảnh Diên một khẩu súng
Chu Cảnh Diên nhận dao quân dụng Lục Thanh Nghiên đưa cho anh, lại nhân cơ hội này nắm lấy tay cô:
"Anh sẽ an toàn trở về
"Nhất định phải an toàn trở về, đừng cậy mạnh
Lục Thanh Nghiên trở tay nắm lấy tay Chu Cảnh Diên, rất nhanh lại buông ra, lặng yên không tiếng động lùi về sau
Dưới sự dẫn dắt của đại đội trưởng, đám người cùng đi về phía núi sâu
Người nhà của mấy thôn dân bị lựa chọn đi vào núi sâu, đều trừng mắt với cả nhà Vương Kim Nga
Đầu tại nhà này gây họa, nếu người trong nhà xảy ra chuyện gì, nhất định phải chơi chết bọn họ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lục Thanh Nghiên không quản những người khác, cô vẫn luôn nhìn Chu Cảnh Diên, mãi đến khi bóng dáng anh hoàn toàn biến mất không thấy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trời chậm rãi tối lại, rừng cây rậm rạp nhanh chóng không còn ánh sáng
Bốn phía có mấy chục đống lửa, khiến gần chỗ nghỉ ngơi sáng như ban ngày
Lục Thanh Nghiên ngồi ở chỗ nhà nhỏ dựng tạm, ánh mắt nhìn phương hướng Chu Cảnh Diên rời đi
Đã một buổi chiều, không biết thế nào rồi
"Đã trở về, đã trở về
Có người nghe thấy tiếng bước chân, hưng phấn rời khỏi vị trí nhà mình, ló đầu nhìn qua
Tiếng bước chân dồn dập truyền từ trong rừng sâu đến, rất nhanh có mấy bóng dáng đi ra
Dẫn đầu chính là Thẩm Lâm, trên mặt anh ta có sốt ruột, bước nhanh về phía Lục Thanh Nghiên
Thẩm Lâm cõng một người càng cao lớn hơn trên người, trong không khí có mùi máu tươi nhàn nhạt tản ra
Lục Thanh Nghiên đứng dậy, liếc mắt một cái thấy được người trên lưng Thẩm Lâm
Trong lòng cô thấp thỏm, nhanh chóng tiến lên
"Sao lại thế này
"Mau, mau cứu anh Diên
Vẻ mặt Thẩm Lâm tự trách, nhanh chóng bảo Lục Thanh Nghiên cứu người
Lục Thanh Nghiên không kịp hỏi nhiều, bảo Thẩm Lâm đặt Chu Cảnh Diên đang hôn mê vào lều nghỉ ngơi của mình
Thẩm Lâm nghe lời chạy vào, nhẹ nhàng đặt Chu Cảnh Diên xuống
"Là tôi không tốt, lúc ấy tôi không chú ý tới con lợn rừng kia, là anh Diên đã cứu tôi
Thẩm Lâm vướin †av dùng sức tát mình mấy cái
hếi hân còn † trách
Nếu lúc ấy anh ta cảnh giác một chút, đã không xảy ra chuyện này
Con lợn rừng kia vô cùng giảo hoạt, vậy mà đánh lén sau lưng anh ta
Nếu không phải phản ứng của Chu Cảnh Diên nhanh đẩy anh ta ra, có khả năng lúc ấy anh ta đã chết
Lục Thanh Nghiên xuyên qua ánh lửa nhìn Chu Cảnh Diên nằm trên chăn lông, nhắm chặt hai mắt
Cả người anh vì mất máu quá nhiều, trên mặt không có chút huyết sắc, trắng bệch khiến người ta đau lòng
Chỗ bụng Chu Cảnh Diên có máu tươi chảy ra, đó là vết thương do răng nanh của lợn rừng đâm vào
"Xảy ra chuyện gì thế
Lý Tố Hoa mới từ bên con gái trở về, vừa thấy tình cảnh này thì khiếp sợ
"Bác gái, làm phiền bác đổ nước ấm vào trong chậu bưng tới cho cháu
Lục Thanh Nghiên bình tĩnh lại, bắt đầu xử lý vết thương giúp Chu Cảnh Diên
Cô dùng kéo cắt áo của Chu Cảnh Diên ra trước, lộ ra miệng vết thương máu chảy đầm đìa
Chóp mũi của Lục Thanh Nghiên hơi chua xót, nỗ lực không để mình nghĩ nhiều
"Đừng đợi ở đây, anh đi ra ngoài đi
Lục Thanh Nghiên lấy ra mấy ngọn nến, thực ra là trong không gian ra châm lửa
Bên trong căn lều dựng tạm lập tức sáng lên nhiều
Mở hộp thuốc của mình, Lục Thanh Nghiên lấy dung dịch oxy già ra rửa sạch xung quanh miệng vết thương cho Chu Cảnh Diên, dùng thuốc cầm máu