Chương 136: Phát Hiện Đồ Ăn Ngon Ếch TrâuChương 136: Phát Hiện Đồ Ăn Ngon Ếch Trâu
"Chỗ thím còn ít lương thực, hay là cho cháu một ít nhé
"Cảm ơn thím Quế, đây không phải là cóc ghẻ mà là ếch trâu, sau khi làm xong sẽ thành đồ ăn rất ngon
Lục Thanh Nghiên cười cảm ơn Trương Quế Hương, lại giải thích với mấy thím khác
"Thực sự là khác với cóc ghẻ, con này ăn thế nào
Một bác gái cầm một con ếch trâu, đôi mắt sáng lên nhìn Lục Thanh Nghiên
"Ăn kiểu gì cũng được, xào lên ăn, nấu chín là ăn được ạ
"Vậy cháu tìm được ở đâu thế
Mấy thím gấp không đợi nổi dò hỏi
Ếch trâu cũng là một món thịt, đối với mấy người đã mấy ngày không được ăn tử tế mà nói, ước gì có thể lập tức chạy đi bắt một ít
"Ở một vũng bùn bên dòng suối, bên trong còn có không ít ạ
Lục Thanh Nghiên vừa nói xong, mấy thím vây xem vội vàng chạy về phía nhà mình
"Đầu chạy đi đâu thế
"Cả đám hoang mang rối loạn, có phải xảy ra chuyện gì hay không
Có thôn dân tò mò nhìn qua, chỉ kịp nhìn thấy mấy thím chạy đi mất
Lục Thanh Nghiên cõng sọt, xách theo thùng gỗ đi về chỗ nghỉ ngơi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khi liếc thoáng qua hình như cô thấy được Trần Ni lén đi theo mấy thím rời đi
Lục Thanh Nghiên không để ý tới cô ta, chỉ cần cô ta không tác quái bên cạnh cô, đương nhiên là cô sẽ không chủ động đi trêu chọc cô ta
"Bác gái, tối nay có đồ ăn ngon rồi
Lục Thanh Nghiên đặt sọt xuống, cầm thùng gỗ tới bên cạnh Lý Tố Hoa
"Đây là gì thế
Không phải là cóc ghẻ sao
Lý Tố Hoa bị dọa sợ, trong thùng gỗ có một đống ếch trâu
"Đây là ếch trâu, ăn rất ngon ạ, lát nữa bác gái lột da ra, cháu sẽ nấu cho bác gái ăn
"t7 đực" Lý Tố Hoa nhận lấy thùng gỗ trong tay Lục Thanh Nghiên, sau đó xoay người đi sang một bên
Lục Thanh Nghiên cũng không rảnh rỗi, cầm sọt thu thập thuốc hái hôm nay
Đợi Lục Thanh Nghiên giết ếch trâu xong, Lục Thanh Nghiên đi tới trước bệ bép tạm thời chuẩn bị nấu ăn
Củi lửa dưới bệ bếp vừa mới nhóm xong, Lục Thanh Nghiên bắt đầu dùng thêm gia vị xào ếch trâu đã chặt sẵn
Mùi thơm tràn ngập ra, thôn dân ở bốn phía ló đầu nhìn qua
Đợi ếch trâu chín xong, Lục Thanh Nghiên bưng hơn nửa bát cho nhà Từ lão ngũ ở bên cạnh, Lý Tố Hoa cũng bưng cho nhà đại đội trưởng hơn nửa bát
Khi hai người bận rộn xong ngồi xuống, trời đã tối tăm
Lý Tố Hoa cầm chiếc đũa, gắp một miếng ếch trâu dính đầy ớt cay lên: "Ăn ngon, ăn quá ngon
Lý Tố Hoa không nghĩ tới, ếch trâu nhìn giống cóc ghẻ xào lên lại ăn ngon như vậy
Vừa mềm vừa thơm, không kém thịt heo chút nào
"Ăn ngon thì ăn nhiều một chút ạ
Lục Thanh Nghiên dùng đũa gắp một miếng ếch trâu cho Lý Tố Hoa, khóe miệng hơi nhếch lên
"Con bé này cháu dùng quá nhiều mỡ
Lý Tố Hoa đau lòng nhìn, miệng luôn nhắc mãi bảo Lục Thanh Nghiên tiết kiệm một chút
Chậu ếch trâu này ngập mỡ, vừa nhìn là biết cho không ít mỡ vào
Có nhà ai dám cho nhiều mỡ như cô nhóc này
"Vất vả lắm mới có một bữa ăn ngon, bác gái đừng nhắc mãi cháu nữa, được không ạ
Lần sau cháu sẽ chú ý một chút
Biết người thời đại này tiết kiệm cỡ nào, Lục Thanh Nghiên không phản bác Lý Tố Hoa, hơi gật đầu
"Cháu đó, nhanh ăn đi, nếu không đồ ăn sẽ nguội mất
Hai người vui sướng ăn ếch trâu
Các thôn dân cả chiều bắt ếch trâu, buổi tối cũng kiến thức được mỹ vị của ếch trâu
hết sạch
Sáng sớm ngày thứ ba
Lục Thanh Nghiên tỉnh lại, duỗi eo một cái
"Tạnh mưa rồi ư
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phát hiện trên đỉnh đầu không có giọt mưa rơi, Lục Thanh Nghiên ngẩng đầu nhìn qua
Vậy mà phát hiện mưa thực sự ngừng rơi
Cô đi tới chỗ sườn núi, ánh mắt nhìn về phía chân núi, hình như hồng thủy rút đi so với ngày hôm qua
Rửa mặt đánh răng xong, Lục Thanh Nghiên ở chỗ yên tĩnh dùng bữa sáng đơn giản
Cả buổi sáng, cô vẫn luôn đợi Chu Cảnh Diên tới tìm mình
Kết quả khi sắp tới 11 giờ, cũng không thấy anh tới
Lục Thanh Nghiên không có biện pháp đành phải xách theo hộp thuốc, đi tới đội hai
Dọc theo đường đỉi, còn gặp mấy đứa bé sinh bệnh
Lục Thanh Nghiên chữa trị cho bọn họ xong, lúc này mới tiếp tục đi tới đội hai
Chỗ nghỉ ngơi của đội hai ở ngay bên cạnh đội một, Chu Cảnh Diên ở cách Lục Thanh Nghiên khoảng 80 mét
Thấy hình bóng quen thuộc ở phía xa, lúc này đang quay lưng về phía, Lục Thanh Nghiên nhếch miệng cười
Khi cô vừa định tiến lên, tầm mắt lướt qua bóng dáng anh, nhìn thấy người đứng trước mặt anh