Trở Lại Thập Niên 70: Mang Theo Chục Tỷ Vật Tư Bị Tháo Hán Sủng Đến Khóc

Chương 153: Có Phải Anh Cũng Có Bí Mật Hay Không




Chương 153: Có Phải Anh Cũng Có Bí Mật Hay KhôngChương 153: Có Phải Anh Cũng Có Bí Mật Hay Không
Chu Cảnh Diên bị Lục Thanh Nghiên ấn xuống ghé, bên tai là giọng nói nhẹ nhàng vui sướng của cô
"Hôm nay chúng ta ăn bữa tiệc lớn hải sản, đây là cua to, đây tôm chua cay, đây là cá hấp
Lục Thanh Nghiên giới thiệu từng món cho Chu Cảnh Diên
Còn đợi Chu Cảnh Diên khen mình nữa, kết quả một lúc lâu sau, cũng không nghe thấy giọng anh
Cô nhìn qua, thì thấy anh nhìn chằm chằm cô không nói lời nào
"Làm sao vậy
Lục Thanh Nghiên nghỉ ngờ hỏi anh, tay bị anh nắm chặt lấy, cả người bị anh ôm vào trong lòng
"Muốn ôm em một cái
Giọng nói của Chu Cảnh Diên hơi trầm xuống, Lục Thanh Nghiên có thể cảm nhận được cảm xúc của anh dao động rất lớn
An tĩnh dựa vào trong lòng anh, có lẽ Lục Thanh Nghiên đã đoán ra được gì đó: "Chu Cảnh Diên, sau này em sẽ luôn ở bên anh
Anh nhìn cô, trong đôi mắt có tia sáng lưu động: "Được
"Hai ngày nữa anh dẫn em đi thăm bà ngoại
Lục Thanh Nghiên biết, Chu gia Chu Cảnh Diên chỉ để ý duy nhất bà ngoại của anh
"Ừm
Tay anh chế trụ tay cô, mười ngón đan xen với cô
"Ăn cơm đi, những món này đều là em tỉ mỉ chuẩn bị cho anh
Vứt bỏ không vui, Lục Thanh Nghiên ngồi đối diện Chu Cảnh Diên
Ăn một lát, ánh mắt Lục Thanh Nghiên vô tình nhìn tay phải của mình
Lúc này mới nhớ tới một chuyện, chuyện cô đã quên đi hơi lâu
"Chu Cảnh Diên, anh thực sự có thể nhìn thấy trên ngón tay em có thứ gì ư
Giơ tay phải lên, Lục Thanh Nghiên nói với Chu Cảnh Diên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chu Cảnh Diên ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt nhìn ngón giữa tay phải của cô
"fm môêt dây đằng rất đen" "Vì sao anh có thể nhìn thấy
Lục Thanh Nghiên hoàn toàn tin, nghỉ ngờ khó hiểu, nhìn chằm chằm ngón tay của mình phát ngốc
Nếu ông nội vẫn còn sống thì tốt, nói không chừng sẽ nói cho cô đáp án
Cô vẫn luôn cho rằng trên thế giới này chỉ có mình mới có thể thấy, kết quả hiện giờ phát hiện Chu Cảnh Diên cũng có thể
"Anh nói xem, có phải anh cũng có bí mật hay không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ánh mắt tìm tòi nghiên cứu đánh giá Chu Cảnh Diên từ trên xuống dưới, Lục Thanh Nghiên không có tâm tư ăn cơm, dùng đũa chọc cơm trong bát
"Anh có bí mật
Chu Cảnh Diên nhìn cô gật đầu, nuốt thịt cá trong miệng
"Thật ư, bí mật gì thế
"Em dán sát lại gần đây, anh nói cho em
Khóe miệng Chu Cảnh Diên hơi nhếch lên, nhẹ giọng nói với Lục Thanh Nghiên
Lục Thanh Nghiên không hề phòng bị, thực sự đứng dậy dán sát mặt lại gần anh: "Mau nói đi
Chu Cảnh Diên đặt đũa xuống, vươn tay muốn ôm lấy cô
Lục Thanh Nghiên nhanh chóng tránh đi, trừng anh: "Biết ngay là anh không có ý tốt mà
Chu Cảnh Diên cười khẽ, khi Lục Thanh Nghiên tránh đi thì đứng dậy dán sát vào cô:
"Bí mật của anh..
Là em
Hơi thở của anh phả lên gò má cô, Lục Thanh Nghiên đẩy Chu Cảnh Diên ra, ngồi xuống hít sâu một hơi
"Nói không khác gì không nói, hại em chờ mong uổng phí
Không tìm thấy đáp án, Lục Thanh Nghiên hoàn toàn từ bỏ
Chu Cảnh Diên ở chỗ Lục Thanh Nghiên cả buổi chiều mới rời đi
Đợi anh rời đi xong, Lục Thanh Nghiên vào không gian ngâm mình trong bồn tắm
Cuối cùng nằm trên giường ngủ say
Đã nhiều ngày ở trên Thanh Sơn, cô không có ngày nào nghỉ ngơi tử Hồng thủy đến, khiến đại đội Thịnh Dương thậm chí mười mấy đại đội xung quanh đều chịu tổn thất nghiêm trọng
Lương thực trong đồng ruộng đều hư thối, một phần nhỏ nhà ở bị hủy hoại
Đã nhiều ngày, đội trưởng Từ lo lắng đến mức già đi mấy tuổi
Ông ấy vừa sắp xếp chuyện tu sửa nhà cho thôn dân, vừa phải dọn sạch ngoài ruộng, còn phải phân chia mọi người gieo giống cây nông nghiệp có thể gieo trồng
Cả đại đội Thịnh Dương tiến vào trạng thái lao động khẩn cấp
Lục Thanh Nghiên vốn chuẩn bị nghỉ ngơi mấy ngày, sau khi trạng thái khôi phục thì đi thăm bà ngoại của Chu Cảnh Diên, bởi vì ngày mùa chỉ có thể tạm hủy bỏ
Trong ruộng, Lục Thanh Nghiên cầm cuốc đang cuốc đất, mồ hôi trên trán làm mái tóc ướt nhẹp
Trong khoảng thời gian này bầu không khí ở đại đội Thịnh Dương rất ngột ngạt, gần như không thấy tươi cười trên mặt mọi người
"Ông trời đúng là không cho mọi người đường sống mà
"Lúa nước vừa mới trổ bông lại xảy ra chuyện, sáu tháng cuối năm chúng ta nên làm gì bây giờ
"Trong nhà không có đồ ăn, không biết khi nào chính phủ phát lương thực cứu tế
Mấy thím xung quanh vừa làm việc, vừa mặt ủ mày ê oán giận
Lục Thanh Nghiên lau mồ hôi trên trán, quay đầu nhìn về phía đám người bận rộn, trên mặt như suy tư gì đó

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.