Chương 162: Chu Cảnh Diên, Anh Nói Xem Nhà Thẩm Nguyệt Nên Làm Gì Bây GiờChương 162: Chu Cảnh Diên, Anh Nói Xem Nhà Thẩm Nguyệt Nên Làm Gì Bây Giờ
Hơn nửa đêm, hai người trở lại đội hai
Lục Thanh Nghiên xoa hai mắt hơi mệt mỏi, ngáp một cái
Cô có thói quen ngủ sớm, vừa tới thời gian không ngủ sẽ rất mệt
"Trở về đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chu Cảnh Diên không vui khi thấy cô vì người khác mà khiến mình khó chịu, đau lòng lại bất đắc dĩ
"Còn có mấy hộ nữa, xong ngay thôi
Lục Thanh Nghiên lấy hai cái kem ra, đưa cho Chu Cảnh Diên, mỗi người ăn một cái
Cắn một miếng kem, lạnh lẽo khiến Lục Thanh Nghiên lập tức tỉnh táo
Đội hai có tám hộ nghèo khó, trong đó bao gồm Chu gia và nhà Thẩm Nguyệt
Khi đi ngang qua cửa Chu gia, Lục Thanh Nghiên khẽ lướt qua
Mấy phút sau, hai người đứng ở cửa nhà Thẩm Nguyệt
Nhìn thoáng qua cửa sân cũ nát, Lục Thanh Nghiên đang suy nghĩ nên làm sao bây giờ
"Chu Cảnh Diên, anh nói xem nhà Thẩm Nguyệt nên làm gì bây giờ
Lục Thanh Nghiên nghiêng đầu nhìn Chu Cảnh Diên bên cạnh
Bóng dáng cao lớn đứng bên cạnh cô, tay còn cầm một que kem im lặng ăn
"Em muốn chỉ cho cô ấy sao
Đoán được ý nghĩ của cô, Chu Cảnh Diên thản nhiên mở miệng
"Ừm, cha và mẹ kế của cô ấy không phải người tốt gì, cho hai người đó thà em ném lương thực còn hơn
Bĩu môi, Lục Thanh Nghiên nghĩ tới Tôn Chiêu Đệ đanh đá, không nhịn được lắc đầu
"Em còn nợ chị họ của Thẩm Nguyệt một ân tình, muốn hôm nay thuận tiện trả luôn
Lục Thanh Nghiên nghĩ tới cô gái tên giống hệt với tên cô, im lặng thở dài
Tuy thường ngày cũng trơ giúp Thẩm Nguyêt không ít
nhưng tối nav muốn nhân lúc Thẩm Nguyệt không biết, trả cho Thẩm Nguyệt những thứ thuộc về cô ấy
"Hửm
Chu Cảnh Diên dùng ánh mắt dò hỏi cô, đã xảy ra chuyện gì anh không biết ư
"Chuyện này nói ra thì rất dài, anh cũng biết em tới thế giới này không có thân phận..
Lục Thanh Nghiên nhặt một số tin tức quan trọng nói cho Chu Cảnh Diên
Khi gặp Thẩm Nguyệt lần đầu tiên cô đã định trả ân tình, đáng tiếc Thẩm Nguyệt không thích nợ người ta
Cô vất vả lắm mới lặng lẽ đưa cho cô ấy 10 tệ ở chợ, kết quả cuối cùng là đợi với cô ấy 1 tiếng
"Ở bên ngoài đợi anh
Chu Cảnh Diên ăn hết kem, đi đến nhà Thẩm Nguyệt
Anh mượn lực một cái, nhẹ nhàng không tiếng động nhảy lên tường sân
Lục Thanh Nghiên trợn to mắt, Chu Cảnh Diên đúng là thích hợp làm trộm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đợi ở bên ngoài khoảng hai ba phút, phía sau cửa truyền tới động tĩnh rất nhỏ
Cửa sân được người ta mở từ trong ra, Chu Cảnh Diên xuất hiện sau cửa
Cô chạy chậm qua, hạ giọng: "Thế nào
"Đi theo anh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chu Cảnh Diên nắm chặt tay cô, hai người giống như ăn trộm đi tới bên phải sân
Cuối cùng Chu Cảnh Diên đứng bên ngoài một căn phòng
"Chị em bọn họ ở gian phòng này
Lục Thanh Nghiên gật đầu, lặng yên không tiếng động đi tới cửa sổ phòng Thẩm Nguyệt
Bởi vì trời nóng, cửa sổ phòng Thẩm Nguyệt không đóng, như vậy cũng tiện cho Lục Thanh Nghiên làm việc
Nghĩ một lát, Lục Thanh Nghiên lấy một cái túi bện ra
ra cho hết vào túi
Cô không lựa chọn lương thực thô, bởi vì cô biết Thẩm Nguyệt ở nhà không được tự do
Cho nên cô đưa đồ ăn sẵn tốt nhất
Còn có thứ quan trọng nhất, khăn tay của chị họ Thẩm Nguyệt, bên trong có 18 tệ bốn hào năm xu, cô đều để hết vào trong túi
Làm xong hết mọi chuyện, Lục Thanh Nghiên vui vẻ để túi vào trong phòng Thẩm Nguyệt, lúc này mới kéo Chu Cảnh Diên rời khỏi Thẩm gia
"Ai đấy
Bắt ăn trộm
Hai bọn họ mới ra khỏi Thẩm gia, có người ở trong bóng đêm nhìn thấy bọn họ, sợ tới mức hét lên
"Không xong
Lục Thanh Nghiên hơi ảo não, vậy mà không chú ý còn có người chưa ngủ
Chu Cảnh Diên trở tay nắm chặt tay cô: "Đi theo anh
"Bắt ăn trộm
"Bắt ăn trộm mọi người ơi
Cả đại đội hai đột nhiên rối loạn
Không ít thôn dân đang ngủ mơ bừng tỉnh, khiêng cuốc cầm xẻng chạy ra khỏi nhà
"Ăn trộm ở đâu
"Sao không thấy được
"Chạy tới cuối thôn, chúng ta mau tới cuối thôn nhìn xem
Thôn dân phát hiện Lục Thanh Nghiên trước tiên chỉ phía cuối thôn
Chỉ trong thời gian ngắn, một đống người chạy về phía cuối thôn, hùng hổ lao đi, thế tất muốn bắt được hai tên "ăn trộm" kia
Thẩm Nguyệt bị tiếng rống giận của các thôn dân làm cho bừng tỉnh, dụi đôi mắt ngồi dậy
"Chị
Thẩm Lượng ở giường bên cạnh còn ngái ngủ nói
"Ngủ đi, không sao đâu
Thẩm Nguyệt trấn an Thẩm Lượng, lúc này Thẩm Lượng mới ngủ tiếp