Chương 167: Thanh Nghiên Có Thể Tới Là Tốt Lắm RồiChương 167: Thanh Nghiên Có Thể Tới Là Tốt Lắm Rồi
Cô cảm thấy khó hiểu vì sao lần đầu tiên Lưu Tú Cần gặp cô, vậy mà biết tên cô
Chu Cảnh Diên ho nhẹ, trên mặt xuất hiện chút xấu hổ
"Cảnh Diên thường nhắc tới cháu trước mặt bà, bà bảo thằng bé dẫn cháu tới, thằng bé nói cháu rất bận, đợi tới thời gian thích hợp thì dẫn cháu tới
Lưu Tú Cần muốn nắm chặt tay Lục Thanh Nghiên theo bản năng
Thấy Lục Thanh Nghiên mặc đẹp, cả người sạch sẽ, sợ cô ghét bỏ nên rút tay về
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lục Thanh Nghiên tiến lên một bước, khi Lưu Tú Cần rút tay về thì nắm lấy tay bà ấy:
"Bà ngoại
"Haizz
Lưu Tú Cần vui sướng gật đầu đáp, liếc mắt nhìn một cái là thích cô gái này
Rất xứng đôi với cháu ngoại của bà ấy, diện mạo đẹp không nói nên lời
"Bà ngoại ngồi đi ạ
Lục Thanh Nghiên nói xong thì đỡ Lưu Tú Cần ngồi xuống
Lưu Tú Cần ngồi trên ghế, gương mặt tràn ngập tươi cười nhìn Lục Thanh Nghiên một lát, lại nhìn Chu Cảnh Diên một lát
"Đây là quà Nghiên Nghiên mang cho bà ạ
Chu Cảnh Diên đặt giỏ tre sang một bên
Lưu Tú Cần bị kinh sợ, vội vàng nói: "Mau mang về đi, Thanh Nghiên có thể tới là tốt lắm rồi, sao còn mang đồ tới
"Bà ngoại, bà cứ nhận lấy đi, đây là chút tâm ý của cháu
Lục Thanh Nghiên quay đầu nhìn về phía Chu Cảnh Diên, ra hiệu anh đưa giỏ tre cho cô
Chu Cảnh Diên cầm giỏ tre, Lục Thanh Nghiên giơ tay nhận lấy
"Bên trong có quần áo cháu tự tay làm cho bà ngoại, còn có ít đồ ăn
Bà ngoại đừng tiết kiệm, đợi ăn xong cháu lại mua cho bà
Lục Thanh Nghiên lấy một chiếc áo khoác đậm màu ra: "Bà xem có Đôi mắt vẩn đục của Lưu Tú Cần dần ướt át: "Thích, bà ngoại rất thích
Bà ấy không dám chạm vào bộ quần áo mới tỉnh kia, sợ làm dơ
Lục Thanh Nghiên nắm tay Lưu Tú Cần, đặt quần áo mới vào tay bà ấy: "Bà ngoại, bà có muốn thử xem có vừa không ạ
"Chắc chắn vừa
Lưu Tú Cần lau nước mắt ở khóe mắt, kéo Lục Thanh Nghiên trong lòng càng thêm thích
"Bà ngoại, bà mặc thử đi ạ
Chu Cảnh Diên lằng lặng nhìn hai người ở chung hòa hợp, đôi mắt không nhịn được dịu dàng hơn
Bọn họ là uy hiếp duy nhất của anh ở trên thế giới này, là người anh yêu nhất
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lưu Tú Cần nhìn về phía hai người, cuối cùng cầm lấy bộ quần áo chuẩn bị thử
Chu Cảnh Diên xoay người tránh đi, đợi Lưu Tú Cần mặc quần áo xong, lúc này mới vào phòng lần nữa
Lưu Tú Cần tóc hoa râm, lưng hơi còng già nua không ít so với tuổi thực tế
Thay bộ quần áo Lục Thanh Nghiên làm, cả người bà ấy thoạt nhìn có tỉnh thần hơn
Lục Thanh Nghiên đánh giá từ trên xuống dưới, quần áo có chút hiện đại, cũng may không có không phù hợp với thời đại này
Khi làm bộ quần áo này, cô là dựa theo béo gầy phổ biến ở niên đại này chế tác, còn tính vừa người
"Bà ngoại mặc thật đẹp
Lục Thanh Nghiên ngọt ngào khen, tiến lên vuốt phẳng nếp uốn trên quần áo giúp Lưu Tú Cần
Lưu Tú Cần lộ ra tươi cười ngượng ngùng, đôi tay già nua cẩn thận chạm vào quần áo
"Là Thanh Nghiên khéo tay
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lưu Tú Cần cười ha ha đáp lại: "Cảnh Diên có thể ở bên cháu, là phúc khí của thẳng bé
Kỳ vọng duy nhất trước đây của Lưu Tú Cần, là có người có thể thương cháu ngoại bà ấy
Hôm nay nhìn thấy Lục Thanh Nghiên, cuối cùng bà ấy có thể an tâm
Đợi sau này đi rồi, cũng có mặt mũi ăn nói với bạn già, với con gái ở phía dưới
Lục Thanh Nghiên nhìn về phía Chu Cảnh Diên, nhìn thẳng vào đôi mắt thâm thúy của anh
"Là phúc khí của cháu
Chu Cảnh Diên kiên định nói, đôi mắt nhìn chằm chằm Lục Thanh Nghiên
Anh cho rằng ông trời chưa từng chiếu cố anh, hiện giờ mới biết được hạnh phúc của anh còn ở phía sau
Bị tầm mắt nóng rực của anh nhìn đến tâm hoảng ý loạn, Lục Thanh Nghiên vội rời mắt, cầm lấy kim chỉ Lưu Tú Cần đặt một bên
"Bà ngoại, để cháu may vá giúp bà ạ
"Không cần không cần
Lưu Tú Cần xua tay, tiến lên muốn nhận áo cũ nát trong tay Lục Thanh Nghiên
"Bà ngoại, nếu bà coi cháu như vợ của cháu ngoại bà, bà đừng từ chối cháu ạ
Khi nói ra mấy chữ kia, Lục Thanh Nghiên hơi đỏ mặt
Tầm mắt trên đỉnh đầu càng thêm nóng rực, Lục Thanh Nghiên suýt nữa không nhịn được ngẩng đầu trừng Chu Cảnh Diên, bảo anh thu liễm một chút
Lưu Tú Cần rút tay về, đôi mắt từ ái nhìn Lục Thanh Nghiên
Chu Cảnh Diên im lặng không nói lời nào, cứ nhìn hai người như vậy
Trong căn phòng nho nhỏ tràn ngập ấm áp