Chương 197: Trần Ni, Cô Ra Cửa Không Soi Gương ÀChương 197: Trần Ni, Cô Ra Cửa Không Soi Gương À
"Trần Ni thay đổi quá nhiều, tôi cảm thấy hiện giờ cô ta không coi chúng ta là bạn tốt
"Sau này đừng chơi với cô ta
Mấy cô gái vừa làm việc, vừa nói chuyện với nhau
"Cô ta tới, chúng ta đừng nói nữa
Một cô gái nhìn thấy Trần Ni đang đi từ xa tới, vỗ người nói chuyện bên cạnh
Mấy người đều câm miệng, làm việc của mình
Bị người ta làm lơ, Trần Ni hơi tức giận
Tiến đến giữa mấy người, cô ta cố gắng nở nụ cười: "Chỗ tôi có kẹo, các cô muốn ăn không
"Ôi mẹ ơi, quỷ
Trần Ni dán sát vào, mấy người nhìn thấy cô ta thì sợ tới mức lập tức ngồi dưới đất
Vừa rồi quá xa không chú ý, bây giờ mới thấy rõ
Trên mặt Trần Ni không biết bị ai vẽ mấy con cóc ghẻ, xấu xí khiến người ta ghê tởm
"Các cô bị làm sao vậy
Gương mặt Trần Ni âm trầm, chất vấn mấy người
Cô ta nhìn về phía cánh tay của mình còn trắng nõn hơn hôm qua, như vậy mặt chắc chắn trắng hơn không ít
Vì sao bọn họ lại lộ ra biểu cảm ghê tởm
"Trần Ni, cô ra cửa không soi gương à
Một cô gái nhỏ giọng hỏi Trần Ni
Mỗi ngày Trần Ni không đánh răng rửa mặt đi thằng ra cửa, đâu nghĩ tới việc soi gương
"Mặt tôi làm sao vậy
Lúc này Trần Ni mới ý thức được gì đó, cô ta nâng tay lên sờ mặt mình
Trên mặt giống như có thứ gì đó, cô ta lập tức tâm hoảng ý loạn, chạy tới bên mương nhỏ
Trana mưØởng nhỏ hiên ra ảnh nữi£#c ng mặt vấu ví ca Trần Nị
ceâ ta hét lên một tiếng, chạy thật nhanh về nhà
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dùng hết sức lực lau, Trần Ni phát hiện thứ trên mặt mình căn bản không lau sạch
"Là ai
Rốt cuộc là ai làm
Nghiến răng một cái, Trần Ni vô cùng oán hận
Nghĩ tới dáng vẻ như quỷ này của mình bị nhiều người trong thôn thấy được, cô ta lập tức bùng nổ
"Nhất định là Lục Thanh Nghiên, chắc chắn là cô ta, con khốn này
Miệng Trần Ni lải nhải mắng chửi
Cô ta kìm nén lửa giận dò hỏi Tiểu Thất có thể xóa vết trên mặt hay không
"Có, cần 1 năm tuổi thọ
"Mua
Trần Ni không chút do dự mua, nhanh chóng nuốt vào
Lục Thanh Nghiên ở nhà mình bắt mạch cho mẹ La Tiểu Phương
"Bác gái, bệnh của bác đỡ hơn nhiều rồi, sau này không cần uống thuốc nữa
Rút tay về, Lục Thanh Nghiên mỉm cười nói với bác gái La ngồi đối diện cô
Trong mắt bác gái La hàm chứa nước mắt, lộ ra tươi cười kích động
La Tiểu Phương thấp thỏm đợi ở bên cạnh vui mừng mà khóc
"Cảm ơn em, Thanh Nghiên
Giọng nói nghẹn ngào, La Tiểu Phương chân thành cảm ơn Lục Thanh Nghiên
Dùng thuốc Lục Thanh Nghiên kê, sức khỏe của mẹ dần trở nên tốt hơn, hôm nay còn đặc biệt đưa tới chỗ Lục Thanh Nghiên khám xem
"Không cần cảm ơn, đây là chuyện em nên làm
"Đây là trứng gà mái già nhà bác đẻ, cháu nhất định phải nhận lấy
Bác gái La ra hiệu cho con gái đưa trứng gà cho Lục Thanh Nghiên
Lục Thanh Nghiên trợ giúp nhà bọn họ không ít, chưa từng thu một đồng phí thuốc nhà bọn họ, là ân nhân của nhà bọn họ
"Bác gái, cháu không thể nhận được
Lục Thanh Nghiên lắc đầu từ chối
La Tiểu Phương nhét rổ vào trong tay Lục Thanh Nghiên, ánh mắt kiên định không cho từ chối
"Em giúp nhà chị nhiều như thế, nhà chị không có gì báo đáp, chỉ có thể báo đáp em một chút như vậy
"Vậy..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Được rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lục Thanh Nghiên thở dài một tiếng trong lòng
Nhận lấy trứng gà, cô tiễn hai mẹ con đến cửa sân
Đợi hai người rời đi Lục Thanh Nghiên chuẩn bị đóng cửa, một bàn tay ngăn cản cánh cửa sắp đóng lại
Cô ngẩng đầu lên nhìn, đôi mắt dấy lửa của Trần Ni đang lườm cô
Nhìn gương mặt trắng nõn của Trần Ni, đôi mắt của Lục Thanh Nghiên hơi co rụt lại
"Có phải là cô làm hay không
"Cô đang nói cái gì thế
Vì sao cóc ghẻ trên mặt Trần Ni lại biến mất
Cô rất chắc chắn bút vẽ mình mua không thể dễ dàng bị xóa đi
"Nhất định là cô làm
Trần Ni nổi giận đùng đùng, nhưng không dám giống như ngày hôm qua chỉ dám mở miệng nói
"Trần Ni, sáng sớm cô tới đây cãi nhau sao
Ánh mắt sắc bén của Lục Thanh Nghiên nhìn về phía Trần Ni, giống như muốn nhìn ra được gì đó
Trần Ni nhìn thẳng vào đôi mắt như muốn nhìn xuyên cô ta của Lục Thanh Nghiên, trái tim đập nhanh hơn, bắt đầu lùi bước
Cô ta cảm nhận được hình như trên người càng ngày càng ngứa, ngứa đến mức cô ta khó chịu