Trở Lại Thập Niên 70: Mang Theo Chục Tỷ Vật Tư Bị Tháo Hán Sủng Đến Khóc

Chương 205: Đến Bờ Sông Bắt Ôc Nước Ngọt




Chương 205: Đến Bờ Sông Bắt Ôc Nước NgọtChương 205: Đến Bờ Sông Bắt Ôc Nước Ngọt
"Không sao, chúng ta là bạn tốt mà
Không hiểu sao Thẩm Nguyệt rất tin tưởng Lục Thanh Nghiên, nguyện ý nói chuyện này cho cô
Có lẽ là vì Lục Thanh Nghiên có tên giống với chị họ mình đã nhiều năm không liên lạc được
Cũng có thể là vì Lục Thanh Nghiên đối xử rất tốt với cô ấy, trong vô hình khiến Thẩm Nguyệt thiếu tình yêu nguyện ý chia sẻ mọi thứ với Lục Thanh Nghiên
Lục Thanh Nghiên chỉ cười, tán thành cách nói là bạn của Thẩm Nguyệt
"Cô thực sự không hỏi tôi sao
Lục Thanh Nghiên bình tĩnh khiến Thẩm Nguyệt không mập mờ tiếp được nữa, dứt khoát tự mình tuôn ra
"Người đó cho tôi 68 tệ 4 hào 5 xu
"Cô nói xem có kỳ lạ không, hơn 60 tệ này là tách riêng ra
"Trong đó 50 tệ để một bên, 18 tệ 4 hào 5 xu còn lại thì được người đó dùng khăn tay bao lấy
Thẩm Nguyệt vẫn luôn không hiểu, vì sao người nọ muốn đưa tiền như vậy cho cô ấy
Đặt ở cạnh nhau không tốt sao
"Có lẽ mười mấy tệ kia là thay người ta đưa cho cô
Lục Thanh Nghiên nhỏ giọng lẩm bẩm, lời nói phiêu tán theo gió
"Cô nói gì cơ
Thẩm Nguyệt chỉ mải nghĩ vấn đề của mình, không nghe rõ lời Lục Thanh Nghiên nói
"Không có gì
Lục Thanh Nghiên lắc đầu, ánh mắt nhìn về phía cách hơn mười mét
"Hình như tới rồi
Cách hơn mười mét, một con sông rộng lọt vào trong tầm mắt của Lục Thanh Nghiên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Con sông rất rộng, dòng nước róc rách, bốn phía bên bờ đều là cục đá lớn nhỏ không đồng nhất
Thẩm Lượng chạy tới vị trí thường tới trước một bước, Thẩm Lâm đi theo sau
"Chúng ta qua bên đó đi
Thẩm Nguyệt chỉ vị trí cách Thẩm Lượng không xa, tìm một cục đá to ngồi xuống
Lục Thanh Nghiên ngồi bên cạnh cô ấy, ánh mắt nhìn về phía nước sông
Bên tai là âm thanh nước sông lưu động, róc rách nhỏ nhẹ, giống như nhạc cụ đang gõ
Thể xác và tỉnh thần bắt đầu thả lỏng, Lục Thanh Nghiên lại nhìn về phía Thẩm Lượng và Thẩm Lâm
"Khi nào mới câu được
Đợi một lúc lâu cũng không thấy động tĩnh, Thẩm Nguyệt lớn tiếng nói với Thẩm Lâm và Thẩm Lượng
"Đợi một lát, sốt ruột làm gì
Thẩm Lâm đáp lại Thẩm Nguyệt, đôi mắt nhìn chằm chằm mặt sông
Lục Thanh Nghiên hơi thất vọng, cúi đầu nhìn
Cô còn tưởng là rất nhanh có cá cắn câu cơ, xem ra là cô quá ngây thơ rồi
Bóng dáng thon dài của Chu Cảnh Diên đi tới bên cạnh nước sông, vươn tay nhận lấy cần câu trong tay Thẩm Lượng
Thẩm Lượng tự giác lùi sang một bên, không dám nói gì nữa
"Anh Diên, anh nhất định phải câu nhiều một chút
Buổi tối em có thể ăn được cá hay không, dựa vào anh đấy
Thẩm Lâm nhìn Chu Cảnh Diên với vẻ chờ mong, kỳ vọng Chu Cảnh Diên cấp lực nhiều chút
Chu Cảnh Diên không trả lời Thẩm Lâm, nghiêm túc quan sát phương hướng dòng nước bốn phía, ngay sau đó đi tới bên trái
Thẩm Lâm và Thẩm Lượng vội đi theo sau
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mười phút sau, có cá cắn câu
Chu Cảnh Diên dùng sức kéo, một con cá trích to cỡ bàn tay được câu lên
"Câu được rồi
Thẩm Lượng kích động tới mức nhảy bật lên, Thẩm Lâm ở bên cạnh "Câu được rồi
Thẩm Nguyệt vui vẻ đứng dậy, đi tới bên bờ sông
Lục Thanh Nghiên đứng dậy theo sát phía sau
Lại có một con cá trắm cỏ không to được câu lên, bên bờ lại phát ra tiếng vui vẻ lần nữa
Lục Thanh Nghiên nhìn Chu Cảnh Diên, không nghĩ tới anh lợi hại như vậy
Tầm mắt của cô nhìn bên bờ sông, trong lúc vô tình nhìn thấy trong khe hở tảng đá bên bờ sông có rất nhiều ốc nước ngọt
Tiến lên mấy bước, Lục Thanh Nghiên ngồi xổm xuống nhặt một con ốc nước ngọt lên, con này còn rất to
"Thanh Nghiên, cô đang nhìn gì thế
Thẩm Nguyệt tiến lên, thấy Lục Thanh Nghiên cầm ốc nước ngọt cảm thấy khó hiểu hỏi
"Ốc nước ngọt này rất tanh, còn có nhiều cát, không thể ăn
Thẩm Nguyệt thiếu đồ ăn như vậy, cũng không đi nhặt ốc nước ngọt này
Mấy năm nạn đói không có đồ ăn, cô ấy từng đói tới mức nhặt về nhà ăn
Mùi tanh rất nồng đặc biệt khó ăn, không có thịt thì không nói, bùn cát còn nhiều
"Biết cách nấu ăn rất ngon
Tuy Lục Thanh Nghiên sinh ra ở Lục gia giàu có, nhưng cô ăn không ít quán ăn ven đường
Ốc nước ngọt này là mỹ vị hiếm có ở thế kỷ 21
Vậy mà hiện giờ không có ai ăn, phí phạm của trời
"Thật ư
"Ừm, chúng ta nhặt một ít trở về đi, lát nữa các cô ăn cơm ở nhà tôi
Lục Thanh Nghiên cảm thấy may mắn trong tay có giỏ tre, vừa vặn có thể đựng ốc nước ngọt này
"Tôi giúp cô
Thẩm Nguyệt ngồi xổm xuống, cùng nhặt ốc nước ngọt bên bờ sông với Lục Thanh Nghiên

[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.