Trở Lại Thập Niên 70: Mang Theo Chục Tỷ Vật Tư Bị Tháo Hán Sủng Đến Khóc

Chương 215: Muốn Tôi Chịu Trách Nhiệm Với Cô Ư




Chương 215: Muốn Tôi Chịu Trách Nhiệm Với Cô Ư Chương 215: Muốn Tôi Chịu Trách Nhiệm Với Cô Ư
"Em ngồi đây đợi một lát, anh đi đạp xe đến đây, lát nữa dẫn em đi dạo hợp tác xã mua bán
"Ừm
Lục Thanh Nghiên nhìn theo Chu Cảnh Diên rời đi, vậy mà liếc thấy bóng dáng Bạch Đào đi theo sau Chu Cảnh Diên
Đến bây giờ người phụ nữ này vẫn chưa từ bỏ ý định sao
Xem ra cứ muốn cô phải tàn nhẫn, Bạch Đào mới cách xa bọn họ một chút
Một khi đã như vậy, vậy thì đừng trách cô không khách sáo
Lục Thanh Nghiên đi ra khỏi Tiệm Cơm Quốc Doanh, chậm rãi đi theo sau Bạch Đào
Bạch Đào một lòng chỉ muốn tìm cơ hội tỏ tình lần nữa, nên không biết có người đi theo sau cô ta
Mất hết mặt mũi cũng không sao, những người đó trào phúng cô ta cũng không sao, chỉ cần cô ta có thể thành công
Bạch Đào giống như tên trộm nhìn Chu Cảnh Diên vào một ngõ nhỏ, không chút nghĩ ngợi theo vào
Trong lòng Bạch Đào tràn ngập vui vẻ, thậm chí trong đầu đều đã nghĩ xong nên nói gì
Cô ta mới bước vào ngõ nhỏ, còn chưa kịp gọi Chu Cảnh Diên bước vào trước
Cả người đột nhiên bị người ta bóp chặt nâng lên
Sau lưng dán sát vào tường, cổ Bạch Đào truyền tới cảm giác hít thở không thông, đau đớn khiến cô ta muốn giấy giụa
Là ai
Là ai muốn thương tổn cô ta
Bạch Đào mở to mắt, khi thấy người bóp cổ cô ta thì lộ ra ánh mắt không thể tin được
"Đồng chí..
Chu
Bạch Đào vừa định kéo tay Chu Cảnh Diên ra, Chu Cảnh Diên buông ra trước một bước, ném cô ta xuống đất
Bạch Đào ngồi dưới đất, đang ở trong trạng thái ngây ngốc
Vừa rồi cô ta suýt nữa đã chết ư
"Đồng chí Chu, em là Bạch Đào mà
Bạch Đào cho rằng Chu Cảnh Diên hiểu lầm cô ta là ăn trộm, chậm rãi bò dậy
Vẻ mặt Chu Cảnh Diên không chút biểu cảm, đôi mắt lạnh lẽo như băng
"Đồng chí Chu, em..
Những lời Bạch Đào suy nghĩ trong đầu đã sớm quên sạch sẽ, cô ta dứt khoát một là không làm, đã làm phải làm đến cùng, cả người nhào vào lòng Chu Cảnh Diên
Một bóng dáng nhanh chóng kéo Chu Cảnh Diên ra, cả người Bạch Đào tiến vào trong lòng một người
"Đồng chí Chu, hiện giờ anh ôm em thì phải chịu trách nhiệm với em, nếu không hôm nay chúng ta người nào cũng đừng mơ sống tốt
Bạch Đào mặc kệ tất cả, vốn dĩ không có chấp niệm sâu như vậy đối với Chu Cảnh Diên
Vừa rồi khi chạy ra, cô ta trốn ở một bên thấy được cảnh tượng ở chung ấm áp giữa Chu Cảnh Diên và Lục Thanh Nghiên
Tận mắt nhìn thấy anh đưa bát sủi cảo của mình cho người phụ nữ kia
Vào lúc đó cô ta chắc chắn được, mình muốn người đàn ông này
Như vậy người hưởng thụ săn sóc của anh, sẽ là cô ta
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Muốn tôi chịu trách nhiệm với cô ư
Trên đỉnh đầu Bạch Đào truyền tới giọng nói trào phúng
Chỉ trong nháy mắt cả người cô ta kinh hãi, nhanh chóng đẩy người mình ôm lấy ra
"Sao lại là cô
Gương mặt của Bạch Đào đỏ bừng lên, vừa thẹn vừa bực
Vừa rồi cô ta thấy người phụ nữ này không theo ra khỏi Tiệm Cơm Quốc Doanh, mới có thể đầu óc nóng lên theo dõi Chu Cảnh Diên
"Nếu không phải tôi, có phải cô dùng thủ đoạn dơ bẩn có được đối tượng của tôi hay không
Lục Thanh Nghiên rất tức giận
Cô vốn cho rằng Bạch Đào thuộc loại người không có đầu óc, cùng lắm là nói mấy lời không có đầu óc, đâu nghĩ tới cô ta sẽ làm ra thủ đoạn Niên đại này, một người đàn ông ôm một người phụ nữ, là đang chơi lưu manh
Nếu không muốn ngồi từ, dưới đồng ý của người phụ nữ cần phải cưới cô ta
Bạch Đào ôm chủ ý thối nát này, là cô nhìn nhầm cô ta
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Tôi..
Tôi..
Bạch Đào đuối lý lắp bắp không biết nên nói gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Xem ra là vừa rồi tôi đối xử với cô quá tốt, cho nên mới khiến cô hiểu lầm tôi rất dễ bắt nạt
Gương mặt của Lục Thanh Nghiên âm trầm, nâng tay lên không cho phân trần tát Bạch Đào một cái
Gương mặt Bạch Đào lập tức sưng đỏ lên, cái tát này tát cô ta ngây ngốc lần nữa
"Cô tát tôi
"Cô nên bị ăn tát
Lục Thanh Nghiên hận nhất là loại người như vậy, đặc biệt là lấy thanh danh hãm hại người khác
Quan trọng nhất chính là, cô ta hãm hại đối tượng của mình
Bạch Đào điên rồi, giơ tay lên muốn cào Lục Thanh Nghiên
Lục Thanh Nghiên trở tay tát một cái
Bạch Đào không có sức chiến đấu, oa một tiếng khóc ra: "Cô lại tát tôi
"Nếu tôi lại thấy cô có tâm tư gây rối gì đó, thì không chỉ là tát đơn giản như vậy đâu

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.