Trở Lại Thập Niên 70: Mang Theo Chục Tỷ Vật Tư Bị Tháo Hán Sủng Đến Khóc

Chương 231: Đồ Ăn Từ Trên Trời Giáng Xuống




Chương 231: Đồ Ăn Từ Trên Trời Giáng XuốngChương 231: Đồ Ăn Từ Trên Trời Giáng Xuống
Người nọ trộm nhiều đồ của ông ta như vậy, không có khả năng dễ dàng chuyển đi được, chắc chắn còn ở gần đây
"Dạ, anh Tường
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thuộc hạ xoay người rời đi, đi ra bên ngoài
Anh Tường đứng ở trong sân chỉ huy hai người còn lại, dọn rương mới mang về vào trong nhà
Lục Thanh Nghiên nghe thấy còn có rương, lập tức ra khỏi không gian
Có thể nghĩ cách lấy hết đống rương này của ông ta, để lại vỏ rỗng cho ông ta hay không
Trong đầu Lục Thanh Nghiên lóe lên tia sáng, đứng ở góc tường khàn giọng kêu to vào trong sân
"Anh Tường, ăn trộm ở đây, anh mau ra đây
Anh Tường vừa nghe thấy thế dẫn theo hai tiểu đệ, nhanh chóng chạy ra bên ngoài
Lục Thanh Nghiên nghe thấy tiếng bước chân, xoay người tiến vào sân, dựa vào tốc độ nhanh nhất thu hai cái rương ở sân vào không gian
"Người đâu, người ở chỗ nào
Anh Tường chạy ra, khi thấy không có một bóng người ở góc tường thì giận dữ
Hai tiểu đệ ở phía sau không dám nói lời nào, co rụt một bên
Anh Tường không tìm được người, phẫn nộ trở lại sân
"Rương của tôi đâu
Rương vốn đặt ở dưới mái hiên, vậy mà đột nhiên biến mất
Anh Tường trực tiếp bị tức tới hộc máu, trước mắt tối sầm lại lảo đảo về sau
"Anh Tường
Hai tiểu đệ kinh hoảng lúng túng, không biết nên làm thế nào cho phải
Lục Thanh Nghiên nhếch miệng cười, chậm rãi rời đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đi ra khỏi địa bàn của anh Tường, cô tìm một chỗ không người khôi phục lại cách ăn mặc ban đầu, bắt đầu đi dạo xung quanh
Một bà cụ ăn mặc lam lũ, run rẩy nắm tay một bé trai năm sáu tuổi đi trên đường cái
Bé trai bị đói đến vàng vọt gầy nhom, đi đường khẽ phiêu phiêu, giống như sẽ ngã xuống bất cứ lúc nào
Mái tóc hỗn loạn, trên mặt đều là vệt đen, quần áo trên người rách nát không che được cơ thể, lộ ra mảng lớn tay chân
Giày trên chân rách lộ ra mười ngón chân, bởi vì giày quá nhỏ gót chân của đứa bé lộ ra ngoài
"Bà nội, cháu đói bụng
Bé trai ngoan ngoãn ngẩng đầu nhìn bà cụ trước mặt, khổ sở che bụng nhỏ của mình
Bà cụ người lam lũ, một tay cầm bát vỡ, một tay khác nắm tay cháu trai
"Sắp có đồ ăn rồi, Tiêu Tiêu nhất định phải cố chống đỡ, lát nữa chúng ta lại mang về cho đám Điền Điền
Bà cụ lộ ra tươi cười hiển từ, đi về phía một hộ nhà giơ tay gõ cửa
Một người đàn ông trung niên hùng hùng hổ hổ ra mở cửa
Vừa thấy bà cụ và bé trai, không nói hai lời lạnh giọng xua đuổi
"Cút ngay, nhà tôi không có đồ ăn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cửa đóng rầm lại, bị người đàn ông dùng sức đóng lại
"Không sao, hộ tiếp theo chắc chắn có thể cho bà nội đồ ăn
Bị người ta từ chối bà cụ vẫn cười, nắm lấy cháu trai đi tới nhà kế tiếp
Liên tục bị từ chối, tươi cười trên mặt bà cụ chậm rãi ảm đạm đi
"Chúng ta đi về trước đi, nhìn xem có thể đào được ít đồ ăn không
"Bà nội, Tiêu Tiêu không đói bụng, chúng ta trở về đi
Tiêu Tiêu ngoan ngoãn hiểu chuyện nắm tay bà nội mình, hai người đi về phía nhà mình
Lục Thanh Nghiên lặng lễ theo sau hai bà cháu
Cô không tiến lên trước, bởi vì nghe được lời hai người nói
Hình như còn có người, cũng có cuộc sống giống với bọn họ
Cô vừa mới nhận lấy đống tiền tài bất nghĩa, bây giờ lại gặp được hai bà cháu cực khổ
Xem ra ông trời đang ra chỉ thị với cô
Thế giới này có quá nhiều người cực khổ, cô không giúp được mọi Hai bà cháu chậm rãi đi ra khỏi huyện thành, dừng trước một căn nhà cũ nát
Nghe thấy động tĩnh bên ngoài, mấy đứa bé chạy từ bên trong ra
Mỗi đứa chỉ có mấy tuổi, trong đó lớn nhất chỉ hơn 10 tuổi
"Bà Tống, bà về rồi ạ
Ánh mắt của đứa bé lớn nhất nhìn bát vỡ của bà Tống, thấy bên trong không có gì vẫn cố gắng nở nụ cười
"Bà Tống không biết cố gắng, không kiếm được ít đồ ăn
Trên gương mặt tràn ngập nếp nhăn của bà Tống có chút tự trách, nhìn mấy đứa bé đói đến xanh xao vàng vọt
Những đứa bé này là bà ấy gặp được khi lưu lạc trên đường, tất cả đều bị người nhà vứt bỏ, trên người ít nhiều gì cũng có khiếm khuyết
Bà ấy thì bị con trai con dâu đuổi ra cửa, còn đuổi luôn Tiêu Tiêu bị bệnh ra cùng
"Bà Tống, hôm nay chúng cháu tìm được ít nấm
"Cháu còn tìm được củ mài, rất nhiều, đủ cho chúng ta ăn mấy bữa
Năm sáu đứa bé vô cùng hiểu chuyện, cùng an ủi bà Tống thấy tự trách

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.