Chương 232: Là Người Nào Tốt Bụng Như VậyChương 232: Là Người Nào Tốt Bụng Như Vậy
Lục Thanh Nghiên đứng phía sau cây đại thụ, lằng lặng nhìn cảnh này
Đi đến thế giới này mấy tháng, nhìn thấy vô số người cực khổ, trái tim của cô cũng trở nên càng ngày càng mềm
"Chúng ta đi vào đi, bà Tống làm đồ ăn ngon cho các cháu
Bà Tống nở nụ cười, cùng mấy đứa bé đi vào căn nhà rách nát không chịu nổi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lục Thanh Nghiên đi ra, ánh mắt nhìn về phía căn nhà rách nát không thể che mưa chắn gió, như suy tư gì đó
Trong phòng, mấy đứa bé bận đến khí thế ngất trời
Thuần thục nhóm lửa, sau đó ném củ mài vào lửa nướng chín, chỉ có một cái bát nứt đựng canh nấm
"Cộp..
Ngoài cửa truyền tới âm thanh vật nặng rơi xuống, mấy đứa bé và bà Tống cảnh giác nhìn ngoài cửa
"Bà Tống, có phải lại là người đuổi chúng ta hay không ạ
Đứa bé lớn nhất Điền Điền khẩn trương nhìn bên ngoài, không dám đi ra ngoài mở cửa
Tiêu Tiêu và mấy đứa bé còn lại rúc vào trong lòng bà Tống, sợ hãi co rúm người lại
Mấy người đợi rất lâu cũng không đợi được người nói chuyện
Điền Điền đứng dậy trước tiên, lớn gan đi ra bên ngoài
Mở cửa gỗ rách nát ra, bốn phía không có một bóng người, Điền Điền đang định vào nhà thì thấy ở cửa có một túi đồ
"Bà Tống, có người ném đồ ở đây
Điền Điền nâng túi trên đất lên, đi vào nhà
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bà Tống vừa thấy, lập tức sợ ngây người: "Đây là
Mấy đứa bé đều vây quanh, trên mặt mỗi đứa bé đều là tò mò
Điền Điền mở túi ra trước ánh mắt của mọi người, mười mấy cái màn thầu trắng bóng lọt vào trong mắt bọn họ
"Màn thầu
Là màn thầu ư
Đám nhỏ không nhịn được chảy nước bọt, nhưng không tiến lên lấy
Bà Tếna nhìn hên naoài đứng dâv đi ra naoài nhìn auanh bến nhía không phát hiện được người nào
"Là người nào tốt bụng như vậy
Bà già này vô cùng cảm kích
Bà Tống đỏ mắt, giọng nói nghẹn ngào
Niên đại này có quá nhiều người bỏ đá xuống giếng, người đưa than ngày tuyết đã ít càng thêm ít
"Ăn cơm xong dẫn theo đám trẻ đến giao lộ phía đông đến đại đội Thịnh Dương, dưới cây bưởi có một căn nhà tranh, chỗ đó có thể cho mọi người nghỉ ngơi
Giọng nói nhẹ nhàng vang lên, nhưng không thấy được bóng người
Bà Tống bị dọa sợ hãi, lại nhìn bốn phía lần nữa
Điền Điền và đám Tiêu Tiêu đều thay đổi sắc mặt: "Là chị tiên nữ ư
Không nhìn thấy bóng dáng nhưng lại nghe thấy được giọng nói, ngoại trừ quỷ và tiên ra còn có thể là ai khác sao
Quỷ rất xấu xa, chỉ có tiên nữ mới làm chuyện tốt như vậy
Không có âm thanh truyền tới, bà Tống đột nhiên quỳ trên đất: "Cảm ơn
Đám Điền Điền và Tiêu Tiêu thấy thế, cũng quỳ trên mặt đất nói lời cảm ơn
Lục Thanh Nghiên ở trong không gian không nói nữa, đợi mọi người đứng dậy về phòng rách nát, lúc này mới lặng yên không tiếng động rời đi
Cô đạp xe đến dưới cây bưởi, mở cửa tiến vào trong phòng
Trương Khánh không ở đây, chợ đen trong huyện thành tạm thời không thể đi, nhà tranh này để đó cũng lãng phí, không bằng lấy ra cho người ta dùng
Lấy một túi gạo, hai túi hạt cao lương ra để trong góc, khoai lang đỏ khoai tây cô cũng lấy hai túi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lại lấy gà mái sớm đã lớn lên trong không gian ra, lấy hai con
Gà mái có thể đẻ trứng cho đám trẻ ăn
Nói tới trứng gà, Lục Thanh Nghiên lại lấy 50 quả trứng gà ra đặt lên bàn gỗ
Gà mái đã giết lấy ra một con, cho đám nhóc bồi bổ
Nồi bát chậu dao lấy ra một bộ đặt sang một bên, gia vị cũng lấy một ít
Chăn dày và chăn mỏng cũng lấy mấy cái, quần áo cô lấy mấy bộ, giày Lúc này cũng mặc kệ vấn đề có mới hay không
Lại lấy hai cuộn vải dệt lỗi màu ra, một hộp kim chỉ
Trong không gian của cô không có giường gỗ, chỉ có thể lấy mấy mành cọ kiểu cũ ra
Còn mấy thứ khác, chỉ có thể để bọn họ tự mình giải quyết
Đặt mấy thứ này xong, Lục Thanh Nghiên lại lấy 500 tệ ra đặt lên bàn gỗ
Lại lấy phần lớn phiếu trên người mình ra, chỉ giữ lại mấy cái cho mình
Làm xong mọi chuyện, Lục Thanh Nghiên gật đầu hài lòng
Cô chỉ có thể giúp đến bước này, hi vọng bà Tống và đám nhỏ có thể sống sót
Đi ra khỏi nhà tranh, Lục Thanh Nghiên khóa cửa lại, đặt chìa khóa lên mặt đất
Cô không rời đi trước, đợi một lát ở phía xa nhìn bà Tống dẫn theo mấy đứa bé đi tới
Chắc chắn người tới, lúc này Lục Thanh Nghiên mới rời đi
Bà Tống bước tập tễnh, đi chậm rãi tới nhà tranh