Chương 325: Chu Gia Nội ChiếnChương 325: Chu Gia Nội Chiến
Chú út nhà mình có thể đối xử với cô ta như vậy, cô ta dựa vào cái gì bắt một người chán ghét cô ta cứu mình
Trải qua những chuyện này, cô ta giống như trong một đêm hiểu chuyện
Nếu biết từ sớm, sao cô ta sẽ rơi vào kết cục như vậy
Chu Như Ý mơ màng hồ đồ đi tới cửa
Lục Thanh Nghiên không nghĩ tới có thể dễ dàng tống cổ Chu Như Ý như vậy, cô cho rằng còn cần tốn chút thời gian mới được
Nhìn bóng dáng Chu Như Ý rời đi, cô cau mày
Chạng vạng Lục Thanh Nghiên nằm trong phòng, tay cầm thư Chu Cảnh Diên viết cho cô
Dòng chữ đầu tiên khiến cô đỏ mặt là mấy chữ bà xã à, khóe miệng cô không nhịn được hơi nhếch lên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong thư anh nói cho cô, anh đã đến nơi bảo cô an tâm
Cuối cùng còn nói nhớ cô, Lục Thanh Nghiên nằm trên giường cười to
"Em cũng nhớ anh, Chu Cảnh Diên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có thể nhận được thư của anh, cô không biết vui vẻ cỡ nào
Biết anh đã bình an, cuối cùng cô cũng an tâm
Trong đầu không khỏi nhớ tới Chu Cảnh Diên 60 năm sau vẫn cô đơn, trái tim của Lục Thanh Nghiên lại bắt đầu đau
Tiến vào phòng làm việc trong không gian, cô lấy giấy bút ra suy nghĩ nên viết hồi âm thế nào
Có ngàn vạn lời muốn nói cho anh, nhưng không biết nên đặt bút thế nào
Cô muốn nói cho anh, cô gặp được anh 60 năm sau
Cũng muốn nói cho anh, vòng cổ anh tặng cho cô có thể xuyên qua thời không
Còn muốn hỏi anh, anh có biết lai lịch cụ thể của vòng cổ hay không
Mọi chuyện đều không thể nói rõ, cuối cùng chỉ viết mấy việc nhỏ dạo gần đây
Cô không muốn khiến anh lo lắng, dù sao anh đã đủ mệt mỏi
Mấy dòng cuối viết giống như anh, cô viết ra tưởng niệm đối với anh
Ngoài cửa truyền tới tiếng gõ cửa dồn dập, Thẩm Nguyệt ở bên ngoài kêu to
"Thanh Nghiên, cô có ở nhà không
Lục Thanh Nghiên đặt bút xuống, ra khỏi không gian
"Làm sao vậy
Đã 7 giờ tối, không biết Thẩm Nguyệt tới tìm mình có chuyện gì
"Chu gia đã xảy ra chuyện, tôi sợ bà Lưu xảy ra chuyện, cô có muốn đi xem không
Chu gia ầm ï rất lớn, trong chốc lát Thẩm Nguyệt không thể nói rõ
"Đi thôi
Không chút nghĩ ngợi Lục Thanh Nghiên khóa cửa lại, đi cùng Thẩm Nguyệt tới đại đội hai
Còn chưa tới Chu gia, ở phía xa đã nghe thấy bên trong Chu gia truyền tới tiếng ầm ï
"Lão tứ, cả nhà chúng ta ăn mặc cần kiệm trả giá vì cậu nhiều như vậy, cậu dám bắt nạt con gái tôi
Triệu Vĩnh Mai tức tới mức trợn to mắt, đỡ Chu Như Ý
Trong sân, Chu Như Ý ngã xuống đất, đôi mắt trống rỗng
Biểu cảm của Chu Quang Dương lạnh nhạt, không thèm để ý
"Là Như Ý muốn gả tới huyện thành, nó không nắm được cơ hội chẳng lẽ là tại tôi
"Lão tứ, chúng tôi đối đãi với cậu không tệ đúng không
Cậu đi học đều dựa vào tôi và lão nhị, bây giờ cậu phát đạt, lại đối đãi với chúng tôi như thế à
Chu Quang Hoa đứng đối diện Chu Quang Dương, nắm chặt tay
Hai vợ chồng Vương Quý Chỉ cộng thêm ba con trai, tất cả đều trốn trong phòng xem diễn
"Anh cả nói không sai
Chu Quang Học ra khỏi phòng, vẻ mặt phê bình: "Lão tứ, có một số việc cậu làm hơi quá
"Đúng thế, nhiều năm như vậy chúng tôi vẫn luôn nghĩ có thể hưởng chút phúc của cậu, kết quả thì sao
Cậu vẫn luôn dựa vào chúng tôi, vừa không làm việc vừa không để ý gia đình
Vương Quý Chỉ đã sớm có ý kiến đối với Chu Quang Dương
trong nhà, sẽ có tiền đồ, mọi người cũng có thể thơm lây
Bây giờ mới biết được, là bà ta nghĩ quá nhiều
Dựa vào cháu gái của mình có được một công việc, bảo anh ta giúp đỡ trong nhà một chút, anh ta còn ra sức khước từ
Đây là một con sói mắt trắng
"Đừng nói dễ nghe như vậy, tôi dựa vào là cha tôi, không dựa vào các người
Chu Quang Dương có được công việc tràn ngập tự tin, không bao giờ muốn làm rùa rút đầu trong nhà nữa
"Chu Quang Dương, tôi thấy cậu muốn làm phản có phải không
Tính tính Chu Quang Học vốn không tốt, kết quả Chu Quang Dương còn lửa cháy đổ thêm dầu, chỉ trong nháy mắt bùng nổ
"Anh hai, em không muốn làm phản, chỗ em có 10 tệ cho các anh, coi như em trai hiếu kính các anh
Chu Quang Dương lấy mấy tờ tiền trong túi áo ra, đưa cho Chu Quang Học
"10 tệ mà cậu đã muốn đuổi chúng tôi
Tươi cười trên gương mặt của Vương Quý Chi đâu còn giữ được, chỉ trong nháy mắt âm trầm