Chương 359: Cô Tìm Tôi Có Chuyện Gì SaoChương 359: Cô Tìm Tôi Có Chuyện Gì Sao
Xem ra người trước mặt thực sự là người nước RI
"Cô tìm tôi có chuyện gì sao
Thường ngày Đàm Tường liên hệ với người nước R chỉ có Vương Hữu Thuận, không biết sao hôm nay có người nước R khác tới tìm anh ta
"Vương Hữu Thuận đã xảy ra chuyện, tôi tới nơi này là thông báo cho ông rời đi, đến lúc đó tôi dẫn ông đến nơi an toàn
Biểu cảm của Lục Thanh Nghiên nghiêm túc, Đàm Tường sợ tới mức không nói nên lời
"Bị..
Bắt ư
Người nước R bị bắt là khái niệm gì, Đàm Tường biết rất rõ, người như anh ta bị bắt chắc chắn cũng không có kết cục tốt
Cũng may bọn họ không từ bỏ anh ta, muốn dẫn anh ta rời đi
"Đúng vậy, lát nữa ông đi theo tôi rời đi
"Được được, có thể đợi tôi trở về thu dọn đồ không
Tất cả tài sản của Đàm Tường còn ở trong phòng ông ta
Lần trước bị trộm ông ta đã hết sạch đồ, cũng may trong khoảng thời gian này lại tích cóp, nếu phải rời đi thì cần mang theo
"Có thể
Lục Thanh Nghiên âm thầm cười mỉa, đợi Đàm Tường rời đi với Chu Cảnh Diên, sao còn cơ hội trở về
"Có phải bây giờ tôi rời đi hay không
Trong lòng Đàm Tường rất loạn, sớm mất đi bình tĩnh thường ngày
Ông ta hưởng phúc nhiều năm, dựa vào nước R làm rất nhiều chuyện xấu, sợ bị bắt
"Không vội, trước khi rời đi ông nói cho tôi người ông thường phụ trách liên lạc, sau này những người này giao cho tôi
Lục Thanh Nghiên trao đổi ánh mắt với Chu Cảnh Diên bên cạnh, nhỡ đâu bị vạch trần, hai người cần phải làm ra phản ứng trước tiên
Đàm Tường không có nhiều do dự, lấy một cuốn sổ nhỏ màu đen trong túi áo ra
Ông ta vẫn luôn mang theo thứ này bên người, đề phòng nhỡ đâu xảy ra chuyện có thể tiêu hủy trước tiên
Lục Thanh Nghiên nhận lấy, lật xem một lát, người và việc làm đều được rất rõ ràng
Gật đầu với Chu Cảnh Diên, Lục Thanh Nghiên cất cuốn sổ nhỏ đi
"Còn sót gì không
"Đã không còn, người tôi có thể liên lạc đều viết hết trong đây
Đàm Tường lắc đầu, gấp không đợi nổi hỏi Lục Thanh Nghiên khi nào có thể dẫn mình đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Lập tức dẫn ông đi
Lục Thanh Nghiên vừa nói như vậy, Chu Cảnh Diên ở bên cạnh lập tức như dã thú mạnh mẽ nhanh chóng ra tay
Ở chỗ tối, khi Chu Cảnh Diên ra tay
Cùng thời gian, Tiêu Vệ Tinh và Lý Vệ Quốc cũng khống chế thuộc hạ của Đàm Tường
Mấy thuộc hạ sợ tới mức quỳ trên đất, hai tay ôm đầu
Tống Trường Giang dẫn Lục Thanh Nghiên và Chu Cảnh Diên tới, trực tiếp bị dọa ngất xỉu
Anh ta thực sự dẫn sói vào ổ mà, lúc này hoàn toàn xong rồi
"Buông tôi ra
Đàm Tường quỳ rạp trên mặt đất, muốn tránh thoát khỏi tay Chu Cảnh Diên, nhưng không có biện pháp
"Vì sao
Các người muốn diệt khẩu ư
Đàm Tường nhận định Lục Thanh Nghiên là người nước R, không nghĩ tới chuyện khác trước tiên, chỉ cho rằng những người này muốn gây bất lợi với ông ta
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Bán đứng quốc gia, ông đáng chết
Lục Thanh Nghiên cúi đầu nhìn về phía Đàm Tường, đá mạnh chân ông ta một cái, cô hận nhất loại người này
"Cô không phải là người nước R ư
Đàm Tường không dám tin tưởng ngẩng đầu, đôi mắt đỏ bừng nhìn về phía Lục Thanh Nghiên
"Đương nhiên không phải
"Cô gạt tôi, vậy mà cô gạt tôi
Đàm Tường không thể tiếp nhận việc mình bị một người phụ nữ lừa gạt, nếu ông ta cẩn thận một chút, có lẽ đã không mắc mưu
Bây giờ cẩn thận suy nghĩ lại, mới cảm thấy những lời Lục Thanh Nghiên nói đều lộ ra bẫy, đúng là đáng chết
"Giao ghi chép cho anh này
Lục Thanh Nghiên giao cuốn sổ nhỏ cho Chu Cảnh Diên, không ai để ý tới Đàm Tường đang hấp hối giãy giụa trên đất
Lý Vệ Quốc dẫn tất cả thuộc hạ của Đàm Tường đi, Tiêu Vệ Tinh thì dẫn Đàm Tường, nhường không gian cho hai vợ chồng
"Anh đưa em trở về
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trời đã tối, Chu Cảnh Diên chỉ có thể đưa Lục Thanh Nghiên về nhà ở huyện thành
"Anh không vào cửa sao
Đứng ở cửa, Lục Thanh Nghiên nâng mắt nhìn anh ở trong bóng tối
"Còn có việc phải làm, anh không thể ở lại với em
Giọng nói của Chu Cảnh Diên tiếc nuối, sao anh không muốn ở bên cô nhiều hơn chứ, đáng tiếc còn có rất nhiều việc đợi anh
"Anh đi đi, em có thể ở một mình được
Chóp mũi hơi chua xót, Lục Thanh Nghiên nỗ lực không để mình rơi lệ
Cô thầm khinh thường bản thân mình
Hóa ra tình yêu thực sự ngũ vị tạp trần, anh phải đi, cô ước gì có thể giữ anh lại, không muốn anh rời đi