Chương 373: Chúng Tôi Nói Không Cho Các Người Khi NàoChương 373: Chúng Tôi Nói Không Cho Các Người Khi Nào
"Chúng tôi nói không cho các người khi nào
Lý Tố Hoa buông mạnh muỗng trong tay xuống, lạnh lùng nhìn Hà Ngọc
Thanh niên trí thức tên là Hà Ngọc này, gần đây vẫn luôn không ngừng nghỉ, thực sự coi nơi này là nhà cô ta sao
"Vốn định cho các người, bây giờ tôi không muốn cho nữa
Đồ ăn còn thừa trong nồi là đội trưởng Từ đặc biệt dặn dò bà ấy, để lại cho đám thanh niên trí thức mới tới
Kết quả còn chưa kịp cho bọn họ, vậy mà có người chạy tới chất vấn bà ấy
"Đúng vậy, không cho bọn họ
"Mới đến một ngày đã không bớt việc, không cho bọn họ
Mấy thím mấy bác gái bưng bát to, lạnh giọng mở miệng
Hà Ngọc nóng tính tới mấy dù sao cũng là cô gái, không chịu nổi khóc to
"Tôi còn tưởng cô ta lợi hại cỡ nào chứ
Ngô Tiểu Anh nhìn Hà Ngọc khóc to, tay gắp xương sườn dừng lại
"Cũng không chê mất mặt
Thẩm Nguyệt không để ý tới Hà Ngọc khóc nháo, vùi đầu ăn thịt heo lòng heo trong bát
Lục Thanh Nghiên ngẩng đầu nhìn về phía Tể Huệ Lan và Hạ Dĩnh đứng một bên
"Huệ Lan, tôi đói
Hạ Dĩnh che bụng, tuy thèm canh lòng heo nhưng không chạy tới đại náo như Hà Ngọc
Hôm qua vừa mới đến khu thanh niên trí thức, bởi vì không hợp nhau mà mọi người náo loạn không ít chuyện, căn bản không ai nấu cơm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô ấy và Tề Huệ Lan chỉ ăn bánh quy mang từ nhà đến, vẫn luôn chống đỡ đến bây giờ, đã sớm không chịu đựng nổi
"Lát nữa trở về, tôi nhìn xem nấu cơm thế nào
Tề Huệ Lan cũng đói bụng, nhưng giáo dưỡng và lý trí khiến cô ấy Lục Thanh Nghiên nghe thấy rõ cuộc đối thoại của hai người, đứng dậy đi tới chỗ Lý Tố Hoa, dán sát vào tai bà ấy nói nhỏ mấy câu
"Hai thanh niên trí thức kia, các cháu tới đây
Đợi Lục Thanh Nghiên rời đi xong, Lý Tố Hoa vẫy tay với Hạ Dĩnh và Tề Huệ Lan
Hạ Dĩnh không dám tỉn tưởng, giơ tay chỉ vào mình
Lý Tố Hoa liên tục gật đầu: "Gọi hai đứa đấy, nhanh tới đây nếu không đồ ăn nguội mất
"Huệ Lan, cô nghe thấy không
Chúng ta được ăn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hạ Dĩnh hưng phấn mở miệng nói với Tề Huệ Lan
Tề Huệ Lan nhìn về phía Lục Thanh Nghiên, vừa vặn đối diện với tầm mắt của cô
"Cảm ơn
Tề Huệ Lan gật đầu lễ phép với Lục Thanh Nghiên, Lục Thanh Nghiên mỉm cười, không nói chuyện
Hai người đi về phía Lý Tố Hoa, Lý Tố Hoa vô cùng nhiệt tình chiêu đãi bọn họ
Bưng bát, Hạ Dĩnh kéo Tề Huệ Lan đi sang một bên: "Thực ra người nhà quê khá tốt
"Dĩnh Dĩnh, nói chuyện chú ý một chút
Tề Huệ Lan hơi nhíu mày, nhắc nhở cô ấy
Hạ Dĩnh lè lưỡi: "Sau này tôi sẽ không nói như vậy nữa
"Chúng ta nên cảm ơn đồng chí Lục vừa rồi, là cô ấy nói chuyện giúp chúng ta, mới có đồ ăn
Tề Huệ Lan không ngốc, trái lại vô cùng thông minh
Đồng chí Lục mới đến chỗ bác gái đó, bác gái đó lập tức gọi bọn họ qua, chắc chắn là vì cô nói gì đó
"Vì sao cô ấy muốn nói chuyện thay chúng ta
Hạ Dĩnh ngẩng đầu nhìn về phía Lục Thanh Nghiên, nhưng cô đã sớm không thấy bóng dáng
Tề Huệ Lan còn chưa kịp trả lời Hạ Dĩnh, có người đứng trước mặt
"Huệ Lan..
Đôi mắt Hàn Ngọc Thành nhìn chằm chằm canh lòng heo trong bát Tề Huệ Lan, lộ ra nụ cười dịu dàng với cô ấy
"Đừng nghĩ tới việc ăn, chúng tôi không cho
Nhìn ra được mục đích của anh ta, Hạ Dĩnh trả lời thay Tề Huệ Lan, ánh mắt còn ra hiệu Tề Huệ Lan ngàn vạn lần đừng cho Hàn Ngọc Thành
Vẻ mặt Hàn Ngọc Thành xấu hổ: "Tôi không có, tôi chỉ muốn tới gặp Huệ Lan mà thôi
Hạ Dĩnh cười nhạo một tiếng, có quỷ mới tin lời anh ta nói
"Vì sao hai người có thể ăn
Hà Ngọc khóc rất lâu thấy không ai để ý tới mình, chỉ có thể nín khóc chạy về phía Hạ Dĩnh
"Có lẽ là nhân phẩm của chúng tôi tốt
Hạ Dĩnh rất vui vẻ, đặc biệt là khi thấy Hà Ngọc và Lâm Tuyết đáng ghét không được ăn, càng vui vẻ
"Có lẽ là đồng chí Lục nói gì đó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lâm Tuyết ở bên cạnh vô tình nhắc nhở, nói xong còn cúi đầu, làm như không biết gì cả
"Chắc chắn là cô ta
Hà Ngọc nghiến răng, tìm kiếm Lục Thanh Nghiên khắp nơi, nhưng tìm kiểu gì cũng không thấy bóng dáng cô
Lúc này Lục Thanh Nghiên đang đi về nhà với Thẩm Nguyệt và Ngô Tiểu Anh
Thẩm Nguyệt biết được buổi sáng Lục Thanh Nghiên và Ngô Tiểu Anh lên núi hái hồng, xung phong nhận việc muốn đi giúp bọn họ
Ba người vừa nói chuyện trong sân, vừa rửa sạch quả hồng
"Thanh Nghiên
Lâm Hồng Hoa xách theo giỏ tre đi từ ngoài vào, vừa thấy quả hồng dại trước mặt ba người, cười mở miệng:
"Mấy cháu muốn làm bánh quả hồng à