Trở Lại Thập Niên 70: Mang Theo Chục Tỷ Vật Tư Bị Tháo Hán Sủng Đến Khóc

Chương 53: Người Trong Giấc Mơ




Chương 53: Người Trong Giấc MơChương 53: Người Trong Giấc Mơ
Giọng nói của Chu Cảnh Diên lạnh nhạt không chút để ý mở miệng: "Ăn xong lại nói
Anh tùy ý nhìn thoáng qua bên ngoài, đột nhiên đứng bật dậy khỏi ghế, dựa vào tốc độ nhanh nhất chạy ra bên ngoài
Thẩm Lâm còn chưa lấy lại tỉnh thần, chỗ ngồi đối diện đã trống rỗng: "Xảy ra chuyện gì thế
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Người vừa mới hoảng loạn chạy đi là anh Diên của anh ta sao
Anh ta không nhìn nhầm đấy chứ
Không kịp nghĩ nhiều, Thẩm Lâm chạy ra bên ngoài, còn có thời gian bảo nhân viên bưng đồ ăn lên bàn, anh ta lập tức quay lại
Gương mặt vẫn luôn bình tĩnh của Chu Cảnh Diên hiếm khi lộ ra hoảng loạn, lộ ra khẩn trương, khiếp sợ và vui sướng
Anh thấy được cô, người trong mơ kia
Cô đứng ở phố đối diện, mặc váy dài hoa nhỏ, tóc buộc đuôi ngựa cao
Dường như cô đang nhìn gì đó, trên gương mặt tỉnh xảo tràn ngập tò mò
Chu Cảnh Diên chỉ thấy sườn mặt cô, nhưng cho dù chỉ là sườn mặt tuyệt đối không nhận nhầm
Đêm khuya nằm mơ bóng dáng của cô đã sớm in sâu vào trong đầu anh khó mà phai mờ
Ở đâu..
Ở đâu..
Cô ở đâu..
Vì sao không tìm thấy
Chu Cảnh Diên nhanh chóng chạy về phía đối diện, cuống quýt tìm kiếm khắp nơi, cho dù anh tìm thế nào cũng không tìm thấy bóng dáng cô
"Anh Diên, anh làm sao vậy
Thẩm Lâm tìm một lúc lâu mới tìm được Chu Cảnh Diên, bất chấp Chu Cảnh Diên không thích người khác chạm vào, đặt tay lên bả vai anh
Lúc này anh ta mới phát hiện Chu Cảnh Diên không thích hợp, cũng không biết nên mở miệng thế nào
tươi như máu, bên trong tràn ngập tuyệt vọng và không cam lòng
"Vì sao
Vì sao
Anh không ngừng hỏi lại, giọng nói càng ngày càng lạnh, ước gì có thể ngửa mặt lên trời chất vấn ông trời
Rõ ràng đưa cô tới bên cạnh anh, vì sao lại không cho anh nhìn thấy cô
"Anh Diên, anh đừng làm em sợ
Chưa từng gặp Chu Cảnh Diên mất khống chế như vậy, Thẩm Lâm vội an ủi, nhưng không biết nên an ủi từ đâu
"Anh muốn tìm gì, em cùng tìm với anh, luôn có thể tìm được
Chu Cảnh Diên cười giễu cợt, anh đúng là ngốc, người nọ không ở cùng thời không với anh, anh tận mắt nhìn thấy cô biến mất, sao cô có thể tới nơi này
"Đi thôi
Chu Cảnh Diên khôi phục bình tĩnh lạnh nhạt, cơ thể thẳng tắp đi về phía Tiệm Cơm Quốc Doanh, không còn dáng vẻ thất hồn lạc phách như vừa rồi
Thẩm Lâm hơi nhíu mày, nhìn bốn phía vẫn không biết Chu Cảnh Diên đang nhìn gì, phải có chuyện gì đó mới khiến Chu Cảnh Diên biến thành như vậy
Hai người rời đi khoảng ba phút, một bóng dáng ra khỏi bưu cục cách đó không xa
Lục Thanh Nghiên nhìn mười mấy cái tem trong tay, đều ném hết vào không gian
Giống với Mao Đài, cô không có nghiên cứu gì, đối với thứ này chỉ giới hạn trong nhận thức đây là tem
Nhưng mà đã tới thập niên 70, không thu thập một ít thì đúng là không thể nói nổi
Kế tiếp nên đi đâu đây
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mao Đài, tem, trạm phế phẩm..
"Kế tiếp đến trạm phế phẩm nhìn xem
Lục Thanh Nghiên kéo người hỏi đường, lúc này mới đi tới trạm phế phẩm ở huyện thành
Trạm phế phẩm ở vùng ngoại ô gần huyện Khai Bình
Luc Thanh Nahiên đứng ở c©a tram nhế nhẩm: cèn chưa đi vào đã ngửi thấy mùi vị không tốt lắm
Có chút khó chịu, Lục Thanh Nghiên muốn đánh trống lui
Cô nhìn trạm phế phẩm người ra người vào, gần như đều ăn mặc cũ nát, có lẽ là gia cảnh nghèo khó bị ép bất đắc dĩ mới tới trạm phế phẩm nhìn xem
Chần chừ một lát, Lục Thanh Nghiên đến chỗ yên tĩnh thay quần áo cũ nát, lúc này mới nhấc chân đi tới trạm phế phẩm
Canh giữ ở trạm phế phẩm là một ông bác chừng 60 tuổi
Thấy Lục Thanh Nghiên tiến vào cũng không hỏi Lục Thanh Nghiên tới làm gì, chỉ nói với cô nên lấy thì lấy, không nên lấy đừng lấy
Lục Thanh Nghiên bày tỏ đã biết, lúc này mới đi vào trong trạm phế phẩm
Diện tích trạm phế phẩm rất rộng, bên trong đều là bàn ghế bỏ đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lục Thanh Nghiên vừa thấy phát hiện bó củi hơi sang quý, chẳng qua đều bị đập nát
Trong không gian của cô có không ít thứ càng tốt hơn, trên núi gần như đều là gỗ kim tơ nam mộc, gỗ tử đàn, cho nên không cần thiết nhặt mấy đồ rách nát vứt đi này
Ở bên trái của Lục Thanh Nghiên có rất nhiều sách vở cũ nát
Lục Thanh Nghiên cầm lấy một cái chân ghế bên cạnh, chân ghế rất nặng Lục Thanh Nghiên không để ý nhiều, dùng chân ghế tùy ý lật xem

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.