Chương 74: Chu Cảnh Diên, Anh Buông Tôi RaChương 74: Chu Cảnh Diên, Anh Buông Tôi Ra
Anh nhanh chóng vươn cánh tay rắn chắc chế trụ tay Lục Thanh Nghiên, kéo cô vào trong lòng mình
Xoay tròn một cái, cửa gỗ bị anh đóng lại
Lục Thanh Nghiên nín thở, ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt
"Anh buông tôi ra
Tay anh bá đạo ôm lấy eo cô, hơi thở tràn ngập tính xâm lược, khiến cô khẩn trương tới mức tim đập nhanh hơn
Người đàn ông lần đầu tiên gặp mặt nắm chặt tay cô không bỏ, sao anh lại xuất hiện ở đây
Mấy giây trước cô còn phủ định không trùng hợp như vậy đâu, hiện giờ cô bị vả mặt rồi
Có xui xẻo như vậy hay không
"Đồng chí, có chuyện gì thì từ từ nói, anh buông tôi ra trước đi
Lục Thanh Nghiên vươn tay muốn kéo tay Chu Cảnh Diên ra
Nhưng mà tay anh giống như mọc trên người cô, không chút sứt mẻ
Người này ăn gì lớn lên vậy, cánh tay còn vừa cứng vừa nóng như thế
"Tôi chỉ tới tránh mưa, nếu anh không muốn tôi tránh mưa ở đây, thì tôi lập tức đi ngay
Lục Thanh Nghiên thực sự sợ anh
Cô chưa từng bị đàn ông dựa gần như vậy, cảm thấy có thể ngửi được mùi hương thuộc về anh trên người anh
Rốt cuộc là anh có biết cái gọi là thân sĩ phong độ hay không
Giống y như người đàn ông thô kệch không nói lý, nhưng mà không phải là người đàn ông thô kệch sao, thô lỗ vô lễ
"Chị, đừng đi
Chu Cảnh Diên vừa nghe Lục Thanh Nghiên nói muốn đi, đôi mắt phiếm đỏ, cúi đầu môi mỏng dán sát lại gần Lục Thanh Nghiên, giọng nói kìm nén áp lực
Giọng nói từ tính lại khàn khàn vang vọng bên tai cô
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cả người Lục Thanh Nghiên tê dại, cánh tay nổi đầy da gà
Anh gọi cô là gì cơ
Chị t2 "Anh là..
Cảnh Diên ư
Lục Thanh Nghiên khiếp sợ ngẩng đầu, lại nhìn thằng vào mắt Chu Cảnh Diên lần nữa
Anh chuyên chú nhìn cô, giống như trong mắt đều là cô
Rõ ràng là một cái tên mơ hồ lại được Lục Thanh Nghiên buột miệng thốt ra
Cô nhớ rõ anh tên Cảnh Diên, họ Chu
Người đàn ông mắt hồ ly kia gọi anh là anh Diên, cho nên cô không nhận nhầm
Rõ ràng ở thế giới mới của cô mới qua mấy tháng, vì sao anh từ một đứa bé 10 tuổi đột nhiên lớn như vậy, còn cao như thế
"Là anh
Chu Cảnh Diên lộ ra tươi cười, nhưng chỉ là nụ cười bình thường lại khiến cả người anh lộ ra sung sướng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Gương mặt vốn đẹp trai càng có thêm ba phần mị lực
Cô gái của anh còn chưa quên anh
"Sao anh..
Lại lớn như vậy
Lục Thanh Nghiên khiếp sợ tới mức sớm đã quên mình còn ở trong lòng Chu Cảnh Diên
"Bởi vì đã qua rất lâu rất lâu
Chu Cảnh Diên nhìn Lục Thanh Nghiên với hàm ý sâu xa, trong mắt có chút ấm ức
Anh đợi cô rất lâu rất lâu, lâu đến mức anh cho rằng mình sắp điên rồi
Mười mấy năm trôi qua, chị gái của anh, cô gái của anh vẫn như vậy, thậm chí càng thêm xinh đẹp hơn
Khiến đôi mắt của anh chỉ có thể nhìn về phía cô
Lời nói của Chu Cảnh Diên khiến Lục Thanh Nghiên lúng túng và mờ mịt
Cô không biết rốt cuộc là sao lại thế này, vì sao cô mới đi mấy tháng, anh lại nói rất lâu rất lâu
Nhìn tuổi của anh ít nhất là trên 10 năm
Cũng phải thôi, lúc trước khi cô mơ thấy anh lần đầu tiên rõ ràng là năm nạn đói
Hiện giờ đã là năm 70, có lẽ anh đã 21 tuổi
Cho nên rốt cuộc là cô trở lại thời không quá khứ hay là đến thời không song song
Có phải cô không còn cơ hội trở về nữa hay không
Cô nên làm gì bây giờ
"Chị, đừng đi
Tình cảm mãnh liệt khiến Chu Cảnh Diên không thể khống chế mình
Sợ dọa đến cô chỉ có thể ôm chặt lấy cô, cúi đầu vùi mặt vào cổ cô
Chóp mũi của anh chạm đến da thịt non mịn của cô, giữa hơi thở đều là mùi hương nhàn nhạt trên người cô
Chu Cảnh Diên đỏ mắt, nỗ lực kìm nén dục vọng mênh mông trong lòng
Có trời mới biết anh mơ ước cô đã bao nhiêu năm
Hơi thở của anh phả lên cổ Lục Thanh Nghiên, nhạy cảm khiến cả người cô khẽ run
Lúc này Lục Thanh Nghiên mới nhớ tới mình còn bị người ta ôm vào lòng
"Chu Cảnh Diên, anh buông tôi ra
Lục Thanh Nghiên dùng sức giẫy giụa
Trong lòng cô Chu Cảnh Diên được cô coi như em trai mà thôi
Hiện giờ em trai này đột nhiên lớn như thế, còn lần đầu tiên gặp mặt đã ôm cô, khiến cô có chút không tiếp nhận được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Buông ra em sẽ rời đi mất, có phải hay không
Em đã biến mất năm lần
Năm lần ư
Lấy đâu ra năm lần
"Tôi đảm bảo sẽ không biến mất, anh buông tôi ra trước được không