Trở Lại Thập Niên 70: Mang Theo Chục Tỷ Vật Tư Bị Tháo Hán Sủng Đến Khóc

Chương 94: Cô Lên Núi Là Muốn Nhặt Củi Sao




Chương 94: Cô Lên Núi Là Muốn Nhặt Củi SaoChương 94: Cô Lên Núi Là Muốn Nhặt Củi Sao
Chóp mũi của Thẩm Nguyệt hơi chua xót, gật đầu thật mạnh: "Được
Một người vừa mới quen lại có thể đối xử tốt với cô ấy như vậy
Người nhà của cô ấy thì vẫn luôn bức cô ấy, thực sự là bi ai
"Cô lên núi là muốn nhặt củi sao
Thấy trong sọt của Lục Thanh Nghiên chỉ có củi, Thẩm Nguyệt chủ động giúp đỡ
Rất nhanh trong sọt của Lục Thanh Nghiên đầy củi
"Ồ, vậy mà nơi này có trứng gà rừng, vận may ngày hôm nay của tôi thật tốt
Trong lúc vô tình Thẩm Nguyệt vén một bụi cỏ ra
Ngoài ý muốn phát hiện vậy mà có ổ trứng gà rừng, đếm cẩn thận có 12 quả
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Trứng gà này, ngày mai khi họp chợ sẽ bán
Thẩm Nguyệt thật cẩn thận đặt trứng gà vào giỏ tre, lại lấy 4 quả trong 12 quả trứng gà ra
"Cô nhận mấy quả này đi, không được từ chối
Thẩm Nguyệt đưa trứng gà tới trước mặt Lục Thanh Nghiên, còn ra vẻ hung dữ cố chấp muốn Lục Thanh Nghiên nhận lấy
Lúc này Lục Thanh Nghiên sảng khoái nhận lấy, lấy ra bảy tám cái kẹo sữa
"Tôi nhận lấy trứng gà, cô cũng phải nhận lấy kẹo đấy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thẩm Nguyệt trợn to mắt, nhìn kẹo sữa Lục Thanh Nghiên nhét vào tay mình, tay run nhè nhẹ
"Kẹo quá đắt, tôi không thể nhận
"Đây là tôi tặng cho em trai cô, không phải cho cô, cô không được từ chối
Thẩm Nguyệt cầm chặt kẹo sữa trong tay, đôi mắt ửng đỏ
Cô ấy từng đứng phía xa nhìn em trai, đôi mắt tràn ngập chờ mong nhìn chằm chằm người khác ăn kẹo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thẩm Nguyệt biết cậu bé rất muốn ăn, nhưng cô ấy không có tiền, cũng không có phiếu mua cho cậu bé
"Vừa rồi tôi nghe cô nói họp chợ, không phải là không mua bán tư nhân sao
Vì sao còn có thể họp chợ
Lục Thanh Nghiên hỏi ra nghỉ ngờ của mình
"Chợ là trải qua phía trên đồng ý, mỗi tháng một lần, ở đại đội Hồng Kỳ sát bên
"Bên trong chợ không thể giao dịch lương thực, có thể giao dịch một ít đồ dùng hàng ngày
Thẩm Nguyệt giải thích cho Lục Thanh Nghiên
"Ngày mai chính là ngày họp chợ, cô có muốn đi cùng tôi không
"Được
Lục Thanh Nghiên còn chưa biết nhiều về thập niên 70
Dù sao rảnh rỗi cũng muốn đi xem
"Vậy sáng sớm ngày mai tôi tới tìm cô
Thẩm Nguyệt lộ ra tươi cười, ước định với Lục Thanh Nghiên
"Thẩm Nguyệt
Giọng nói của Thẩm Lâm truyền từ xa tới gần
Thẩm Nguyệt và Lục Thanh Nghiên quay đầu lại nhìn
Thẩm Lâm đạp một chiếc xe đạp mới tinh, âm thanh đỉnh đinh vang vọng gần đây
"Anh mua à
Thẩm Nguyệt tò mò tiến lên sờ một lát, vẻ mặt hâm mộ
Thẩm Lâm ngửa cao đầu: "Đương nhiên
"Anh lấy đâu ra tiền thế
Thẩm Nguyệt trừng Thẩm Lâm, ước gì có thể nhìn thấu anh ta
"Tôi lấy đâu ra tiền, liên quan gì tới cô
Cô cũng không phải vợ tôi
Thẩm Lâm không khách sáo nhe răng trợn mắt
Thẩm Nguyệt vừa nghe thấy những lời này của anh ta, lập tức đỏ mặt, muốn tiến lên đánh Thẩm Lâm
Lục Thanh Nghiên ở một bên không nói chuyện, khóe miệng hơi nhếch lên
Vừa rồi khi Thẩm Nguyệt hỏi Thẩm Lâm, trong mắt Thẩm Lâm lóe lên gì đó
Nghĩ tới từng gặp Thẩm Lâm và Chu Cảnh Diên ở thành phố, Lục Thanh Nghiên đoán hai người này nhất định làm gì đó
Một chiếc xe đạp không cần phiếu, ít nhất cũng phải trên 200
Đây không phải là thứ người bình thường có thể mua được
Chẳng lẽ bọn họ..
Cũng lăn lộn ở chợ đen
"Sao hôm nay anh Diên không đi cùng anh
Thẩm Nguyệt thuận miệng hỏi
Thẩm Lâm chính là tùy tùng của Chu Cảnh Diên, rất ít khi thấy bọn họ không ở bên cạnh nhau
"Cả ngày nay tôi đã không gặp anh Diên, hình như có việc đi ra ngoài
Thẩm Lâm cũng không biết Chu Cảnh Diên đi đâu, sáng sớm anh ta tới gõ cửa thì không có ai
Đôi mắt của Lục Thanh Nghiên khẽ nhấp nháy, không nói chuyện
"Lên xe đi, tôi chở cô về nhà
Vỗ ghế sau xe, Thẩm Lâm cười hì hì mở miệng
"Không cần, tôi tự mình trở về
Thẩm Nguyệt không bị điên, nếu cô ấy dám ngồi xe của Thẩm Lâm trở về trong đội, không biết sẽ bị đám người lắm miệng kia nói linh tỉnh thế nào
"Không ngồi thì thôi
Thẩm Lâm hừ một tiếng
Chào hỏi với Lục Thanh Nghiên xong, anh ta đạp xe lẩm nhẩm hát rời đi
"Đắc ý gì chứ, sớm muộn gì cũng có ngày tôi mua một chiếc xe
Sau khi Thẩm Lâm rời đi xong, Thẩm Nguyệt nghiến răng nghiến lợi nói lời tàn nhẫn
Lục Thanh Nghiên gật đầu tán thành: "Tôi tin tưởng cô
"Tôi cũng tin tưởng bản thân
Khi Thẩm Nguyệt nói những lời này, nói vô cùng chột dạ
Một chiếc xe đạp không rẻ, đời này cô ấy có mua nổi hay không, vẫn là vấn đề lớn

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.