Trở Lại Thập Niên 70: Mang Theo Chục Tỷ Vật Tư Bị Tháo Hán Sủng Đến Khóc

Chương 95: Buổi Tối Anh Tới




Chương 95: Buổi Tối Anh TớiChương 95: Buổi Tối Anh Tới
"Tôi đi về trước, ngày mai gặp
Vẫy tay với Lục Thanh Nghiên xong, Thẩm Nguyệt đi về phía đại đội hai
Lục Thanh Nghiên cõng củi và gà rừng, đi về phía
Về đến nhà, Lục Thanh Nghiên đặt củi lửa trong sọt chất đống ở phòng củi trước
Cô không để gà rừng vào không gian, mà đặt ở phòng củi, chuẩn bị ngày khác giết hầm canh
Không biết canh gà rừng, có thơm hơn hay không
"Thanh Nghiên, có ở nhà hay không
Lý Tố Hoa đi từ ngoài vào, trong tay còn có cái rổ
Trong rổ là rau bà ấy mới hái trong ruộng ra
"Cháu ở đây ạ
Lục Thanh Nghiên ra khỏi phòng củi
Lý Tố Hoa tiến lên trước, lấy rau trong rổ ra đặt sang một bên
"Một mình bác không ăn hết rau trong ruộng, rau cháu trồng còn chưa ăn được, nên bác lấy một ít tới cho cháu
"Cảm ơn bác gái ạ, rau bao nhiêu tiền thế
"Nói tiền nong làm gì
Lý Tố Hoa oán trách Lục Thanh Nghiên, cô nhóc này luôn khách sáo như thế
"Bác gái đợi một lát
Lục Thanh Nghiên đi tới chỗ cây đào trong sân
"Bác gái, bác hái quả đào đi, thuận tiện lát nữa đưa tới nhà đại đội trưởng một ít
Đào trong sân chín không ít, một mình Lục Thanh Nghiên căn bản không ăn hết
Quả này cô cũng không hiếm lạ cho vào trong không gian
Dù sao trong không gian của cô trái cây đếm không xuể, ngày khác lại tìm cơ hội bán một ít
"Con nhóc này, cháu để lại cho mình ăn đi
Vừa hái, Lục Thanh Nghiên vừa nói
"Cháu nhìn sân của cháu xem, trồng thứ gì cũng tốt, đây là lần đầu tiên bác thấy quả đào to như vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lý Tố Hoa cùng hái đào với Lục Thanh Nghiên, miệng không ngừng khen ngợi
Đợi Lý Tố Hoa rời đi xong, Lục Thanh Nghiên lại thu dọn sân
Đợi cô thu dọn xong, trời hoàn toàn tối lại
Lục Thanh Nghiên ở phòng bếp nấu cháo gạo kê táo đỏ
Mùa hè không có khẩu vị ăn uống, ăn món này vừa đủ
Bên ngoài sân truyền tới động tĩnh, Lục Thanh Nghiên đang chuẩn bị ăn cháo dừng động tác
"Ai thế
Lục Thanh Nghiên nghỉ ngờ, tối muộn như vậy là ai tới tìm cô
"Là anhI"
Ngoài cửa truyền tới giọng nói quen thuộc
Lục Thanh Nghiên mở mắt ra
Không nghĩ nhiều cô lập tức mở cửa ra, liếc mắt một cái thấy được Chu Cảnh Diên đứng ngoài sân
Bóng dáng cao lớn lần đầu tiên bước vào trong sân của Lục Thanh Nghiên
Đôi mắt hẹp dài nhìn hết cảnh xung quanh, cuối cùng nhìn về phía cô
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Muộn như vậy, sao anh lại tới đây
Người đi vào, cô chỉ có thể đóng cửa sân trước
Tránh cho bị người ta thấy được một người đàn ông như anh, buổi tối lại xuất hiện ở nhà cô
"Cho em con này
Chu Cảnh Diên đưa đồ trong tay cho Lục Thanh Nghiên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong bóng đêm, truyền tới gâu gâu nho nhỏ
Lúc này Lục Thanh Nghiên mới chú ý tới, trong lòng Chu Cảnh Diên còn ôm gì đó
Lại là một con chó nhỏ đen thui
Con chó nhỏ vô cùng đáng thương nhìn Lục Thanh Nghiên, giống như đang lên án gì đó
Lục Thanh Nghiên không nhận chó con trong tay Chu Cảnh Diên, nhẹ giọng hỏi anh
"Em ở một mình, nuôi chó sẽ tốt hơn
Chu Cảnh Diên đặt con chó nhỏ xuống đất
Con chó nhỏ cảm thấy bất an kêu to với hai người
Trái tim của Lục Thanh Nghiên đập nhanh hơn, do dự một lát hỏi anh: "Ngày hôm nay anh đều đi tìm chó sao
"Ừm
Không phủ nhận, Chu Cảnh Diên gật đầu
Đây là con chó đen hôm nay anh đi mấy đại đội sản xuất, vất vả lắm mới tìm được
Còn đặc biệt lựa chọn con có sức sống, hung dữ nhất
Chuyện của Trần vô lại em khiến anh vô cùng lo lắng
Lo lắng mình không ở bên cạnh cô, không chăm sóc được cô
Nhỡ đâu xảy ra chuyện gì đó, anh sẽ hối hận cả đời
"Anh..
"Anh đi về trước đây
Không đợi Lục Thanh Nghiên hỏi lại gì nữa, Chu Cảnh Diên nhẹ giọng nói
Nếu có thể, đương nhiên là anh muốn ở bên cạnh cô
"Anh..
Ăn cơm chưa
Chu Cảnh Diên mở cửa sân, Lục Thanh Nghiên không nhịn được gọi anh lại
Chu Cảnh Diên dừng bước quay đầu, trong bóng đêm đôi mắt có chút tỉa sáng lóe lên
"Còn chưa ăn
Anh không ngốc, nếu lúc này nói đã ăn
Vậy tối nay anh đừng mơ được ở riêng với cô
Đây là cơ hội khó có được, đương nhiên là Chu Cảnh Diên sẽ nắm chắc
"Tôi nấu cháo gạo kê, hay là anh ăn một ít nhé
"Được
Chu Cảnh Diên cất bước đi vào nhà chính
Dáng vẻ thuần thục không khách sáo đó, giống y như đang ở nhà mình
Chó con đi theo sau Chu Cảnh Diên, vì còn bé không đi theo kịp Chu Cảnh Diên nên kêu gâu gâu
Lục Thanh Nghiên vừa thấy động tác của anh, luôn cảm giác giống như đang làm việc ngốc
Không biết bây giờ hối hận, có tác dụng hay không

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.