Trở Lại Thập Niên 70: Mang Theo Chục Tỷ Vật Tư Bị Tháo Hán Sủng Đến Khóc

Chương 98: Anh Biết Em Thích Anh




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chương 98: Anh Biết Em Thích AnhChương 98: Anh Biết Em Thích Anh
Không hiểu sao lại có chút hoài niệm anh khi còn nhỏ, dáng vẻ ngoan ngoãn đâu "đáng ghét" như hiện giờ
"Vẫn là khi nhỏ đáng yêu hơn, lớn lên không đáng yêu chút nào
Lục Thanh Nghiên nhỏ giọng nói thầm, cho rằng Chu Cảnh Diên không nghe thấy được
"Cho nên, em vẫn thích anh
Chu Cảnh Diên bất ngờ xoay người, Lục Thanh Nghiên chuẩn bị tiễn anh không chú ý nên va trúng ngực anh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cái trán đau tới mức nước mắt của cô tràn ra
"Ai thích anh, nói linh tỉnh
Giống y như con mèo nhỏ xù lông, Lục Thanh Nghiên suýt nửa nhảy bật lên phản bác
Người này nghe hiểu kiểu gì thế
Rõ ràng là cô nói khi còn nhỏ đáng yêu, sao bị anh nghe thành thích như vậy
"Anh biết em thích anh
Lục Thanh Nghiên cảm thấy tim mệt, căm tức nhìn Chu Cảnh Diên
Anh cười lộ hàm răng giống như gió xuân kéo dài, khiến trong lòng cô cũng có chút gợn sóng
"Anh đi đây
Tay anh không nhịn được vuốt mái tóc đen mềm mại của cô, động tác nhẹ nhàng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cả người Lục Thanh Nghiên chấn động, ngẩng đầu ngơ ngác nhìn Chu Cảnh Diên
Vậy mà anh..
"Thanh Nghiên, em có ở nhà không
Bên ngoài cửa sân truyền tới tiếng gõ cửa dồn dập
Lục Thanh Nghiên thu hồi cảm giác ái muội kỳ lạ trong lòng
"Không xong, có người tới
Lục Thanh Nghiên giữ chặt Chu Cảnh Diên đứng ở trong sân
"Anh ở bên trong trước đi, đừng lên tiếng
Đẩy Chu Cảnh Diên vào phòng, sau khi khóa cửa lại thì Lục Thanh Nghiên mới đi ra ngoài
Trong phòng, Chu Cảnh Diên nhìn quanh bốn phía, biểu cảm chậm rãi trở nên tối tăm hơn
Trong hơi thở đều là mùi hương thuộc về cô, căn phòng nho nhỏ được cô bố trí vô cùng ấm áp
Đầu giường có mấy đóa hoa hồng, tươi đẹp nở rộ
Mấy chậu cây xanh nhỏ làm tăng thêm không ít sắc thái cho cả căn phòng
Lục Thanh Nghiên mở cửa sân ra
Trong bóng đêm, vẻ mặt La Tiểu Phương lo lắng hoảng loạn, cơ thể gầy yếu đứng bên ngoài sân
Tay cô ấy còn ôm một đứa bé gái gầy yếu ít tuổi
"Thanh Nghiên, em khám cho Tiểu Khê nhà chị với
"Đứa bé làm sao vậy ạ
Lục Thanh Nghiên bảo La Tiểu Phương mau tiến vào, dẫn theo La Tiểu Phương đi vào nhà chính
La Tiểu Phương ôm con gái Tiểu Khê ngồi xuống
"Đứa bé phát sốt, vừa rồi còn co giật
Vẻ mặt Lục Thanh Nghiên nghiêm túc, kiểm tra cho Tiểu Khê
Đứa bé bị viêm amidan khiến cho sốt cao, sau khi sốt cao lại ngất lịm đi
"Đây là thuốc hạ sốt và thuốc chống viêm, chị nhanh cho đứa bé uống trước đi
Đứa bé bị sốt rất nghiêm trọng, gương mặt nhỏ đỏ bừng gần như không có ý thức gì
Lục Thanh Nghiên rót một cốc nước trong bình nước ấm ra, đưa cho La Tiểu Phương
Cô ấy vội nhận lấy, thật cẩn thận đút cho Tiểu Khê trong lòng
Tiểu Khê khoảng chừng 4 tuổi, an tĩnh ngây ngốc ở trong lòng La Tiểu Phương, chậm rãi uống thuốc
"Chị đợi ở đây thêm một lát, đợi con bé hạ sốt xong hãy về
Lục Thanh Nghiên còn cần quan sát tình hình của Tiểu Khê, mới quyết "Được
Đứa bé uống thuốc, La Tiểu Phương thở phào nhẹ nhõm một hơi, ôm chặt con gái ngồi trên ghế
"Uống nước di
Lại rót một cốc nước đặt trước mặt La Tiểu Phương, Lục Thanh Nghiên ngồi đối diện La Tiểu Phương
"Thực sự ngại quá, lúc này còn tới làm phiền em
Vẻ mặt La Tiểu Phương áy náy, lấy một cái hộp cũ nát ra đặt lên trên bàn
"Chị biết hiện giờ thứ này không đáng giá tiền, trong nhà không có tiền thuốc trả cho em, em xem thứ này có thể trừ phí thuốc hôm nay hay không
La Tiểu Phương càng nói, giọng nói càng nhỏ
"Đây là bà ngoại chị để lại cho mẹ chị, chị cũng không có biện pháp mới..
Lục Thanh Nghiên nhận lấy hộp cũ La Tiểu Phương đẩy tới, mở ra xem
Một chiếc vòng tay nằm bên trong hộp
Màu sắc của chiếc vòng tay không đều, nhưng sau này cũng giá trị trên vạn
"Thứ này em giữ trước, sau này chị có tiền thì đến lấy về đi
Lục Thanh Nghiên đóng hộp cũ lại, đứng dậy đi tới phòng bếp
Rất nhanh cầm hai túi trở về
"Đây là tiền dư lại, em lại đổi thêm ít lương thực cho chị
Lục Thanh Nghiên lấy 10 tệ ra đưa cho La Tiểu Phương, lại đặt hai cái túi trước mặt cô ấy
Trong đó có một túi đựng gạo thứ đẳng cô mua lúc trước khi lần đầu tiên tới chợ đen
Ăn một bữa với Bảo Nhi, còn dư lại hơn 2 cân
Một túi khác đựng hạt cao lương, không phải rất nhiều nhưng cũng khoảng hai cân rưỡi
Mấy thứ này không nhiều lắm, nhưng lại vô cùng quý trọng đối với La Tiểu Phương
"Chuyện này..
Thứ này..
Lục Thanh Nghiên không có giá trị nhiều tiền như thế

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.